TẢN MẠN về NGÀY CỦA CHA – FATHER’S DAY

– Bạch Cúc.NTN & Hải Bằng.HDB

*

  • Làm cha, nên nghiêm khắc hay độ lượng?
  • Làm sao cho cha con gần gũi nhau hơn?
  • Hiện tượng Mỹ hóa có tính mất gốc.

 Trên toàn quốc Hoa Kỳ, ngày vinh danh người cha là ngày Chủ Nhật của tuần lễ thứ 3 trong tháng Sáu.  Năm nay, 2018, đó là ngày Chủ Nhật, 17 tháng 6.

Tại sao vinh danh người cha? 

Từ thuở xa xưa, người cha, người đàn ông, vốn là cột trụ của gia đình: phải gánh vác những công việc nặng nhọc như săn bắn, làm nhà, cày bừa, và bảo vệ kẻ cướp.  Tục ngữ Việt có câu: “Con không cha như nhà không nóc”.  Công lao của người cha như vậy không phải là nhỏ nên phải có một ngày vinh danh người cha cho con cái có dịp tỏ lòng biết ơn.  Người cha nào cũng có một cảm xúc mạnh khi bắt đầu làm cha:

Cha cúi xuống: đặt nụ hôn đầu trên trán

Từ nay: tiếng đầu tiên con tập nói Ba Ba

Mẹ ngẩng lên: vòng tay ôm thật sát

Mắt nhìn con: cười hãnh diện bao la!

Hải Bằng.HDB

Ở Hoa Kỳ, ai là người đầu tiên vận động nhìn nhận Ngày của Cha?

Cách nay một thế kỷ, cô Sonora Dodd gốc ở Washington là người đầu tiên có ý nghĩ vận động cho Ngày Của Cha khi cô lắng nghe lời thuyết giảng về Ngày của Mẹ vào năm 1909 và cô tự hỏi tại sao lại không có một ngày tương tự cho người cha?

Nguyên cha của cô là ông William Smart, một cựu chiến binh của Cuộc Nội Chiến Nam Bắc Mỹ, đã ở vậy nuôi con khi vợ của ông qua đời lúc bà sinh hạ người con thứ sáu trong một trại miền quê ở miền đông Washington.  Khi trưởng thành, cô Sonora cảm thông sâu xa về lòng vị tha của cha trong hoàn cảnh gà trống nuôi con.  Cô nghĩ cha cô đã phải là người hết lòng tận tụy và hy sinh tất cả cho hạnh phúc của các con.  Cha cô qua đời vào tháng Sáu, vì vậy cô chọn cử hành Ngày Của Cha đầu tiên tại Spokane, Washington vào ngày 19 tháng 6, 1910.  Và cuộc vận động cho Ngày Của Cha bắt đầu từ năm đó.

Ngày vinh danh người cha được nhìn nhận muộn màng (54 năm sau) so với ngày vinh danh người mẹ.  Ngày Của Mẹ được nhìn nhận vào năm 1914, còn Ngày Của Cha được nhìn nhận vào năm 1968 tuy Tổng Thống Calvin Coolidge đã ủng hộ ý kiến nhìn nhận Ngày Của Cha từ năm 1924

*

Người Xưa quan niệm  về vai trò của người cha như thế nào ?

Nhân loại hầu hết khởi sự cuộc sống theo chế độ mẫu hệ, nghĩa là, con cái chỉ biết có mẹ mà không biết tới cha là ai. 

Chẳng bao lâu sau đó, khi trí khôn bén nhậy hơn, cả người nam và người nữ cùng cảm thấy sự gắn bó yêu thương đặc biệt với nhau bắt đầu nẩy nở và người nữ cần có sự che chở trung thành của người nam nên dần dần chế độ mẫu hệ chấm dứt nhường chỗ cho chế độ phụ hệ ra đời và cuộc sống có phân công rõ rệt: đàn ông lo săn bắn, đàn bà hái quả và trông nom con cái.  Từ đó, địa vị đầu đàn của người đàn ông càng ngày càng được củng cố thêm vì thể lực mạnh mẽ hơn.

Chế độ phụ hệ hình thành là một bước tiến dài trong cuộc sống của nhân loại.  Con cái được bảo vệ, được chăm lo đầy đủ và chu đáo hơn.  Trách nhiệm của người đàn ông, người cha, nặng nề hơn, tình yêu thương trong bầy từ đó cũng nẩy nở, gắn bó nhiều hơn, và cuộc sống trở nên vui tươi hơn.  Do đó có câu tục ngữ “đàn ông làm nhà, đàn bà tạo tổ ấm” (man makes a house, woman makes a home).

Tình cha con cũng như tình mẹ con là thiêng liêng phát xuất từ máu mủ nên trong lương tâm của cha mẹ cũng như con cái đều có tiếng gọi thiết tha của yêu thương và của nhu cầu tìm đến nhau để chia sẻ.  Do đó, cha mẹ nào cũng hết lòng lo cho con, nhưng mỗi người chăm sóc và tỏ tình yêu thương một khác.  Người mẹ ngọt ngào và khéo léo hơn trong việc cho con ăn uống; người cha ít ngọt ngào nhưng khôn ngoan hơn trong việc dạy bảo con.  Con cái sẽ không thể nào quên được những tình thương trọn vẹn của cả cha lẫn mẹ.  Lúc còn trẻ dại, chúng cảm thấy cha mẹ là nơi nương tựa, là tổ ấm của chúng, và chúng bắt chước y chang những gì cha mẹ làm. 

*

Chữ Hiếu của dân tộc Việt thể hiện như thế nào?

Người Việt chúng ta có tục thờ cúng tổ tiên, ông bà để tỏ lòng hiếu đạo.  Ca dao có câu:

Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Một lòng thờ mẹ kính cha

Cho tròn chữ hiếu chính là đạo con

Chữ Hiếu của người Việt được nói tới từ thời Vua Hùng khoảng 2500 Trước Tây Lịch.

Huyền Thoại Tiên Dung và Chử Ðồng Tử: Tiên Dung là con gái của Vua Hùng thứ III.  Chử Ðồng Tử là người làng Chử Xá; cha chết đi để lại cho cái khố để che thân thì Chử lại lấy liệm cho cha đỡ lạnh. Tiên Dung du hành đến tắm ở Bến Chử Gia; Chử không kịp chạy đi nơi khác nên bị phát hiện nằm dấu mình trong đống cát chỗ Tiên Dung đang tắm.  Cảm động vì lòng hiếu của Chử; lại vì tấm thân con gái đã vô tình phơi bầy trước mắt chàng trai họ Chử, công chúa cho đó là do Trời định, nên chấp nhận kết duyên với Chử.  Tuy nhiên Vua Cha không tán thành hành động của Tiên Dung.  Sau đó họ Chử tu Ðạo Tiên và dùng phép lạ để cứu nhân độ thế, rồi hai vợ chồng cùng lên Cõi Tiên.  Sự tích trên nói lên sự kiện là chữ hiếu và chữ tiết đã là nền tảng của văn hóa Việt được coi trọng hơn cả tinh thần giai cấp.  Ðền thờ Tiên Dung và Chử Ðồng Tử hiện còn tại làng Chữ Xá, nay là xã Dạ Hoa, Sơn Nam.

Ðạo Phật và Ðạo Khổng sau này du nhập nước ta giúp những tình cảm thiêng liêng và những giá trị đạo đức xã hội căn bản được phát huy sâu rộng hơn.  Ðây là một vài tư tưởng của cổ nhân đáng suy ngẫm. 

Khổng Tử nêu lên đạo làm cha: “Cha mẹ nuôi con mà không dạy là không yêu conDạy mà không nghiêm cũng là không yêu con vậy.  Cho nên nuôi con thì phải dạy; dạy thì phải nghiêm; nghiêm thì phải siêng; siêng thì tất làm nên được.” 

Như vậy, phải nên hiểu nghiêm là gì?  Có lẽ nên hiểu nghiêm là nghiêm cả với chính mình chứ không chỉ nghiêm với con.  Nghiêm với chính mình tức là mình phải làm gương tốt trước.  Cũng trong ý nghĩa đó, người Mỹ có câu: “Ðừng lo con cái không nghe lời mà hãy coi chừng chúng đang nhìn những điều mình làm.”  

Ngày nay cha dạy con, có nên tỏ ra nghiêm khắc không?

Quan niệm về dạy con thay đổi theo thời gian và theo môi trường (chính trị, văn hóa, và giáo dục).

Lối giáo dục con cái nghiêm khắc đã lỗi thời.  Chính vì tránh hậu quả tai hại của lối giao dục nghiêm khắc mà nhiều đạo luật và các tổ chức bảo vệ trẻ em đã được hình thành.  Thời nay, không còn áp dụng câu nói: “Yêu con cho đòn cho vọt, ghét con cho ngọt, cho bùi.” nữa.

Ở Việt Nam vào cuối thế kỷ thứ 19, mặc dầu văn hóa Pháp đã được nhiều thanh niên nam nữ đón nhận, tinh thần thủ cựu của Nho Giáo vẫn còn mạnh, đặc biệt là tính nghiêm khắc vẫn còn trong nhiều người cha trong việc dạy con, đặc biệt là con gái, vì sợ mang tiếng là “vô giáo dục”, và người cha vẫn còn chiếm địa vị độc tôn trong gia đình.  Nhưng, chính quan niệm giáo dục nghiêm khắc là một nguyên nhân làm cho con cái ít muốn gần gũi và tâm sự với người cha và nó càng làm tăng thêm tính hướng ngoại tự nhiên của con cái đối với cuộc sống ngoài ngưỡng cửa gia đình.

Trong những thập niên 1950 và 1960, không ít người cha vẫn còn tỏ ra rất nghiêm khắc đối với con cái, đặc biệt là đối với con gái, khiến cho không ít thiếu nữ đã phải bỏ nhà hay tự vẫn.  Và đây một trường hợp điển hình do một bạn tôi kể:

Làm Rể Bất Ðắc Dĩ

Vào đầu thập niên 1960, tôi tuổi mới ngoài đôi mươi và là nhân viên của một sở Mỹ.  Nhà tôi trong một ngõ hẻm.  Trước cửa  là nhà của một ông cụ có một cô gái tuổi chừng 17 khá xinh xắn trong tuổi dậy thì mà tôi thường trò chuyện mỗi khi đi làm về.  Cô ta gọi tôi là “chú” xưng “cháu”.  Không ngờ rằng vì sự trò truyện đó mà bố cô ta đã đánh và nhốt cô ta cả một tuần lễ và bỏ cả học hành và rồi kết thúc cô ấy trở thành bạn nửa đời tôi, sinh cho tôi hai con trai,  nhưng lại không chịu theo tôi di tản sang Mỹ.  Thật là:

 Những tưởng chuyện đùa khi tuổi trẻ

Ngờ đâu lại mắc míu vương tơ

*

Chỗ cô ta bị nhốt có cửa sổ dán giấy nên cô ta đã gọi tôi và cho biết cô bị bỏ đói khát.  Tôi mua bánh mì và nước ngọt tiếp tế cho cô ta.  Lần tiếp xúc này cô ta gọi tôi bằng anh và xưng em.  Cô ta năn nỉ tôi giúp cô ta trốn đi nếu không cô ta sẽ tự tử. 

Tôi nói với cô ta là tôi sẽ bị kiện ra tòa vì dụ dỗ con gái vị thành niên ra khỏi nhà.  Cô ta khóc lóc năn nỉ cứu cô bằng cách giả cưới cô ta nếu không thì cô ta sẽ tự kết liễu cuộc đời.  Thành thực mà nói, tôi rất lo sợ cô ta sẽ làm liều nên đem tự sự nói với chú tôi và nhờ ông đến nói rằng tôi không có tình ý gì với cô ta cả.  (Chú tôi và ông cụ cũng là chỗ quen biết nhau).

Chú tôi nhận lời đến gặp ông cụ cô gái và nói: “Tôi đến đây mục đích là để báo cho anh biết là cháu tôi không có ý định dụ dỗ con gái cụ và xin cụ tha cho cô ta.” 

Nhưng ông cụ nói: “Con tôi thú nhận là đã thất thân với cháu anh.  Vậy nếu cháu anh không chịu cưới, tôi sẽ kiện ra tòa”. 

Thật vậy, khi bị đánh đau quá cô ta phải nói dối là đã thất thân với tôi và bị cha cô đánh cho chẩy cả máu đầu còn bà mẹ thì ngất xỉu.

Thật sự thì tôi với cô ta không có quan hệ thân mật gì, hơn nữa lúc đó tôi đang theo đuổi một cô ca sĩ mà bố mẹ tôi không chấp nhận và đã đập bể TV để phản đối yêu cầu của tôi.  Nên chi khi biết chuyện tôi dính líu với cô gái hàng xóm thì bố mẹ tôi đều khuyên tôi nên qua xin hỏi cưới vì “Gia đình họ đàng hoàng, con bé xinh và ngoan”.  Phần tôi, tôi cũng sợ việc đưa ra tòa thì “tình ngay, lý gian”, và tôi lại bị mất sở.  Nên tôi phải: “Cũng đành nhắm mắt đưa chân” …

 Tôi sang trả lời ông cụ là tôi chịu cưới.  Ông cụ cho biết điều kiện: “Ðám hỏi đầu tuần; đám cưới cuối tuần; 6 chiếc xe hơi đưa đón; 150 phần quà, và 30 lượng vàng”. 

Khoản xe hơi thì không thành vấn đề, nhưng 30 lượng vàng thì thật gia đình tôi không đủ.   Tôi bèn gặp chú tôi cầu cứu.  Chú tôi nói: “Cháu cứ yên tâm.  Ba mươi lượng chứ ba trăm lượng cũng có.  Cháu không biết chú làm nghề thợ bạc mà.  Cứ an tâm về mà lo bánh trái và xe cộ đi.”

Tuy nhiên khoảng một tuần trước ngày cưới, ông cụ gọi tôi lại nói: ‘Thôi, tôi chước cái phần 30 lượng vàng.  Tôi chỉ muốn thử lòng anh thôi, chứ tôi đâu có phải là bán con con gái tôi đâu.  Nhưng các phần lễ vật và xe cộ phải chu tất”.  Tôi mừng húm bởi vì nếu ông cụ biết là vàng mạ thì tôi sẽ ăn nói sao đây? 

Tới ngày đón gia đình nhà gái đi ăn tiệc cưới thì hãng xe chỉ cung cấp cho tôi được 3 xe hơi thôi nên phần đông nhà trai phải đi xe xích lô máy.  Sau đó ông cụ gọi tôi mắng: ‘Anh là thằng đểu.  Anh nói dối tôi.  Anh đã bằng lòng thuê 6 xe hơi sao lại chỉ có 3 làm tôi mất mặt với bà con họ hàng.  Tôi thù anh suốt đời!’

Tuy tôi không yêu nàng nhưng cuộc sống chung cũng làm cho tôi gắn bó với nàng nhất là khi nàng có với tôi hai mụn con trai giống tôi như đúc. 

Trong biến cố 30 tháng Tư, 1975, tôi được xếp của tôi cho gia đình tôi di tản trước ngày 30/4.  Nhưng trớ trêu thay, vợ tôi từ chối không đi viện lý do là thầy bói coi cho bà ấy biết là số bà ấy phải sống xa chồng, vả lại bà nói: “Thôi anh và hai con cứ đi trước đi.  Em ở lại giữ nhà.  Anh đi rồi bảo lãnh cho em sang sau.” 

Ngày đi cận rồi, tôi đành phải đi với hai con còn nhỏ dại của tôi.  Có thể nói, tôi và hai con tôi là những người tị nạn ở Mỹ sớm nhất và người bảo trợ cho gia đình tôi chính là người xếp củ của tôi. 

Tôi có việc làm và một mình tôi chăm sóc cho hai con đi học từ lớp tiểu học cho tới hết 4 năm đại học.  Trong thời gian đó, có một số bà muốn lập gia đình với tôi nhưng tôi từ chối.  Duy chỉ có một bà luôn luôn đến nhà chăm sóc cho các con tôi trong lúc tôi đi làm liên tục trong nhiều năm.  Cuối cùng, khi các con đã học hành đâu ra đó và bắt đầu sống độc lập, và nhìn lại, tôi thấy mái tóc đã ngả màu bạc và người đàn bà kia cũng rất cô quạnh đáng thương, tôi bèn theo đề nghị của các con, chấp nhận làm hôn thú với bà ta sau khi hoàn tất hủy hôn thú cũ. 

Chúng tôi hiện (2018) đang chung sống nhưng vợ tôi lại bặt đường sinh đẻ.  Vợ tôi nhìn nhận các con riêng của tôi như con của bà ta.  Mỗi người vẫn đeo đuổi những công việc riêng tư do định mệnh đã an bài.   

Thuở còn độc thân, người coi số tử vi cho tôi đã tiên đoán con đường tình duyên, gia đình của tôi như đã xẩy ra.  Vì có sao “Hồng Ðào” chiếu mệnh nên tôi vẫn thường gặp vài mối tình hờ qua đường. Thật tránh không khỏi số. 

 Nhưng các con tôi đã đối xử với tôi như thế nào?  – Vâng, chúng ý thức rõ rằng tôi đã hy sinh một phần đời để bảo dưỡng chúng trong vai trò của người cha và của người mẹ.  Do đó chúng trả ơn tôi thật trọn vẹn: chúng tỏ ra biết nghe lời và không dịp vui nào trong gia đình chúng mà chúng không mua vé máy bay cho tôi về chia sẻ với chúng, và chúng cũng coi bà vợ sau của tôi như mẹ ruột của chúng vậy.

…  

Vâng, đúng là vợ trước của tôi như vậy là nạn nhân của lối giáo dục nghiêm khắc.  Ðiều gì sẽ xẩy ra nếu tôi không ra tay cứu vớt chịu cưới vợ tôi?  Chắc chắn nàng sẽ liều lĩnh bỏ ra đi và tương lai chắc hẳn sẽ là đen tối.  Hiện nay, ngay trong xã hội Mỹ này, vẫn còn một số nhỏ cha hay mẹ bảo thủ thái độ nghiêm khắc đối với con cái khiến cho nhiều hậu quả thật đáng tiếc đã xẩy ra

*

Tại sao con cái thường gần gũi với mẹ hơn là gần gũi với cha?

Con cái có xu hướng tự nhiên gần với mẹ hơn gần với cha vì chúng đã được nuôi dưỡng từ lúc còn nằm trong bụng mẹ và vài năm đầu sau khi ra đời.  Vả lại, người cha thường phải làm việc nhiều giờ hơn nên càng ít có thời giờ gần gũi với con cái.  Mặt khác, con cái thích tâm sự với mẹ nhiều hơn vì người mẹ thường chịu lắng nghe con và có khuynh hướng chiều con.  Tuy nhiên, khi đã khá trưởng thành ở vào tuổi 30 hay 40, con cái, nhất là con gái, thường tìm đến cha để hỏi ý kiến hơn. 

Vì tình trạng hụt hẫng về văn hóa, một số con cái đã tự biên tự diễn khi chúng đạt tới tuổi thành niên vì chúng khao khát tự lập và tự quản.  Ðây chính là một vấn đề xã hội làm nhức nhối đầu óc của nhiều cha mẹ: điều cha mẹ muốn thì con cái lại không muốn

Tôi quen biết hai ông bà chỉ có một con trai.  Cậu này có người yêu và muốn cưới nhưng ông già không chịu chỉ vì bố cô gái là tay nghiền rượu bia.  Thế rồi cô gái đó đi lấy chồng và cậu kia ở vậy với cha mẹ.  Ngày tháng trôi qua, cậu đã trên 40 tuổi mà vẫn không lập gia đình.  Tôi lại nhà chơi, hỏi ông già “Sao không cưới vợ cho cháu đi?”  Ông già trả lời: “Tôi chỉ cho nó vài đám rồi nhưng nó lắc đầu và còn nói: “Bố muốn thì bố lấy cho bố đi!  Còn con, khi nào bố mất, con mới lấy vợ.”   Oh!  It’s really a sad story!  Quả là sự nghiêm khắc và độc đoán sẽ dẫn đến những kết thúc tiêu cực.

Những hiện tượng Mỷ Hóa quá lố của tuổi trẻ kiến thức hạn hẹp.

Không ít thái độ và những hành động của lớp con cái nhập cư Hoa Kỳ với một số vốn văn hóa Việt hạn hẹp đã làm cho cha mẹ buồn lòng. 

Phần đông, nhất là các cô, đua nhau nói tiếng Anh như để tỏ ra ta đây đã “Mỹ hóa 100% rồi”, không còn “ngọng” như những lớp cùng lứa khác.  Ðây chính là loại “tâm lý phô trương” của những người còn “đầy tự ti mặc cảm”. 

Còn nhớ, khi tôi mới đưa các con qua Mỹ (1992) và đưa chúng tới trường ghi danh học.  Vài cô cậu “tóc đen, da vàng” gặp các chúng tôi, các cô cậu làm như đã quên hoặc không muốn nói tiếng mẹ đẻ rồi và xổ toàn tiếng Anh” nghe rổn rảng.  Trong lớp các cô cậu có ý tách riêng ra như “chê con chúng tôi là quê mùa”.  Nhưng chỉ 3 tháng sau thì các con tôi đã cho họ thấy là cả về tiếng Anh và các môn học khác, các con tôi vượt xa họ.  Từ đó, mặc cảm tự tôn của họ biến mất.

Một số cha mẹ cũng thường tâm sự với nhau và tỏ ra buồn bực đối với thái độ của con cái tỏ ra quá tin vào nền khoa học và giáo dục Mỹ để rồi coi rẻ những giá trị cổ truyền của dân tộc cho đó là hủ lậu.  Sự thật này đã khiến cho nhiều người Mỹ dày kinh nghiệm sống đã phải lên tiếng với lớp trẻ là “Ðừng chối bỏ căn cước và những giá trị văn hóa cổ truyền.”  Ðặc biệt là đối với các bà mẹ trẻ.  Họ chê bai các cách vệ sinh của người Á Ðông đặc biệt là vệ sinh khi sinh đẻ.  Thậm chí có cô không chịu cho cha mẹ ẵm bồng cháu và không cho con học nói tiếng mẹ đẻ. 

Thành ra trong gia đình thường có hai thế giới riêng biệt: thế giới của các bậc cha chú còn đó mà bị coi như là đã xa xăm lắm và thế giới của con cái với những “hiểu biết chưa thông đạt” được bao nhiêu

Tuổi trẻ VN theo đuổi những tiến bộ khoa học và kỹ thuật tân tiến của Mỹ nhưng họ không biết rằng, riêng địa hạt y khoa, nhiều khoa học gia Hoa Kỳ đã và đang quay về với y học cổ truyền của Ðông Phương để tìm một lối trị liêu có hiệu quả hơn mà lại ít bị phản ứng phụ (side effect):  đó là ngành y học mới mẻ nhất hiện nay có tên là Naturopathic Medicine và các bác sĩ tốt nghiệp có tên là Naturopathic Doctor (N D).  

Ngành naturopathic medicine (N.M.; tạm dịch là y khoa trị liệu tự nhiên) căn cứ vào niềm tin là cơ thể con người có một khả năng chữa trị tự sinh (an innate healing ability).  Bác sĩ y khoa trị liệu tự nhiên (NDs) dạy bịnh nhân sử dụng ăn kiêng (diet), thể dục, thay đổi lối sống và pháp trị liệu tự nhiên (natural therapies) nhằm tăng cường khả năng tự trị liệu của cơ thể để đẩy lui bịnh tật.  Các y sĩ khoa trị liệu tự nhiên đưa ra những kế hoạch chữa trị có sự pha trộn những ưu điểm của y khoa hiện đại với ưu điểm của của y khoa cổ truyền nhằm không chỉ chữa bịnh mà còn phục hồi sức khỏe nữa.

Tôi quen biết một bịnh nhân khoảng trên 60 tuổi bị siêu viêm gan mà bác sĩ Mỹ đã không chạy chữa được nữa.  Gia đình dự định đưa anh về VN để chữa thuốc Bắc.  Mặt anh ta đã sưng, chân đã phù không còn xỏ giầy được nữa.  Anh ta và vợ con đã hầu như tuyệt vọng.  Lúc đó chúng tôi biết một sinh viên Việt đang theo học ngành N.M. – Y Khoa Trị Liệu Tự Nhiên và đang thử nghiệm tay nghề. 

Qua sự giới thiệu của tôi, cô chuẩn bác sĩ ND chấp thuận với điều kiện anh ta phải tin tưởng và kiên nhẫn theo phuông pháp chữa trị của cô ta.  Phúc thay cho anh là mặc dầu anh vốn là một loại người rất bảo thủ, anh chịu nghe lời và chịu điều dưỡng: ăn theo chế độ mới, tập những động tác thể dục trị liệu, và dùng dược thảo do cô chỉ dẫn.   Sau khoảng 3 tháng được chữa trị, anh khỏe lại và hết sưng phù.  Sau 6 tháng, anh gần như bình phục hẳn.  Một năm sau, khám lại, bác sĩ ngạc nhiên và chúc mừng anh là hầu như hết bịnh.  [Vị nào muốn biết rỏ hơn và  muốn liên lạc với vị y sĩ đó, xin liên lạc với tôi, ÐT: (480) 306- 6136)]

*

Người Mỹ cũng đề cao vai trò người cha và con cái nên phải vinh danh người cha.  Có những câu đáng suy ngẫm như sau: 

Cha tôi là ai; điều đó không quan trọng.  Ðiều quan trọng tôi nhớ cha tôi là ai. (Anne Sexton)

Một người cha hơn cả trăm thầy giáo (tục ngữ Anh)

Con ngoan biết làm cha vui.   (A wise son maketh a glad father, Old Testament)

Người con nào biết vinh danh cha sẽ sống thọ (He that honoureth his father shall have a long life).

Một nhu cầu lúc còn nhỏ thật vô cùng cần thiết cho tôi là sự che chở của một người cha (Sigmund Freud).

 Có mười điều răn đối với một người cha Mỹ là: 

 Cố gắng làm gương tốt (Strive to be a good example).

  1. Yêu thương con cái (Love your children).
  2. Yêu vợ (Love your wife).
  3. Có sáng tạo (Be creative).
  4. Dạy con cái biết tách rời bạn (Raise your children to leave you).
  5. Dành thì giờ vui với con cái (Spend time with your children).
  6. Nói chuyện với con cái (Communicate with your children).
  7. Kỷ luật các con đúng mức (Discipline your children propperly).
  8. Phát triển óc hài hước (Develop a sens of humor).

10.Thích thú được là người cha (Enjoy being a father).

*

Ðối với sự tận tụy của người cha như vậy, con cái phải đền đáp lại như thế nào cho phải lẽ?

Thời buổi nay ở Mỹ, cha mẹ thường không phải nhờ vả vào con cái nhiều như trước mà chỉ mong con cái biết tỏ lòng kính trọng, chịu lắng nghe, và ân cần thăm hỏi.  Thế thôi. 

Ngày Của Cha nên tổ chức như thế nào?

Ðây là tập tục còn mới mẻ đối với người Việt nhưng nên được tổ chức cho mọi người trong gia đình có dịp gần gũi nhau hơn.  Người cha thường chẳng có yêu cầu gì, vậy người mẹ và các con nên phối hợp với nhau để có một bữa ăn trong nhà hay ở ngoài để mừng Ngày Của Cha.  Trong bữa ăn, các con nên nhắc lại những kỷ niệm hay cảm nghĩ nào đó đối với cha.  Và, ngày nay:

Cha không phải là Núi Thái Sơn  

Ðỉnh cao vươn tới trời xanh

Mà chỉ là mảnh đất lành chim đậu

Cha trồng những loại cây trong mộng

Cho ngày mai vườn đẹp nhiều bông

 

Cha vẫn ước là cây cao, bóng cả

Các con sống những ngày thơ êm ả

Tâm nở những truyền thống vinh quang

Cha lặng im mà hồn thấy mênh mang

 

Cha không có công ơn

Cao như Thái Sơn

Ðó chỉ là bổn phận và trách nhiệm

Chia sẽ những điều lành và thiện

 

Ðể ngày mai …

Khi cây già, cằn cỗi …

Cha được về thế giới Như Lai

Không còn lòng luyến ái cõi trần ai

 

*

Bạn cũng có thể thích...