Hạnh Phúc Gia Đình – Tản Mạn – Nhất Hùng

Kể bạn nghe một câu chuyện thế này:

Có Hai Vợ Chồng đã sống với nhau 30 năm rồi, hàng xóm nhìn vào, ai cũng công nhận họ là cặp vợ chồng hạnh phúc vì gia đình luôn luôn êm ấm, không ai, dù chỉ là một lần nghe thấy họ to tiếng với nhau. Có người hỏi anh chồng bí quyết nào để họ có được cuộc sống vợ chồng hạnh phúc như vậy. Ông chồng từ tốn kể:

“Lúc mới cưới nhau được vài hôm, chúng tôi cùng đi dạo với con chó cưng, trên đường đi, bỗng con chó sủa suông, sủa vô cớ, sủa bậy, cô ấy chỉ buộc miệng nói: -một lần-. Tiếp tục đi dạo một quãng nữa, con chó lại sủa suông, cô ấy lại nói: -hai lần-, rồi chúng tôi lại tiếp tục đi dạo, thế rồi con chó bỗng nhiên vẫn sủa vô cớ. Cô ấy không nói gì, nhưng bất ngờ đá một cú thẳng chân vào đầu con chó, nó lăn ra chết tốt. Từ đó tôi ngộ ra một điều, đừng bao giờ để cô ấy cảnh cáo đến lần thứ ba, nghĩ cũng đúng thôi, ông bà mình có nói -quá tam ba bận- mà. Gia đình tôi có đươc hạnh phúc cũng chỉ vì tôi thuộc bài học ấy mà thôi”.

Từ câu chuyện này, tôi rút ra bài học, một trong hai người, vợ hoặc chồng, tuân phục người kia tuyệt đối, đó cũng là một đầu mối cho hạnh phúc gia đình

Còn đây là một câu chuyện thật mà tôi chứng kiến. Tôi thường đem xe đến sửa ở chỗ của một anh thợ sửa xe, anh là người Việt Nam, đơn giản là vì cùng ngôn ngữ, mình dễ khai bệnh xe hơn. Anh có một cô vợ Đại Hàn, cô vợ bán hàng ăn phía trước, garage sửa xe của anh ở phía sau, thỉnh thoảng tôi có nghe hai vợ chồng nói chuyện với nhau, họ nói bằng tiếng Anh, tôi nghe và biết họ chỉ có khả năng trao đổi với nhau những câu có tính cách phổ thông, những câu thông dụng. Tình cờ một lần, tôi thấy cô vợ nói với chồng, cũng bằng tiếng Anh nhưng với thứ âm thanh nặng và gắt, nên tôi cũng chẳng biết cô mắng vốn cái gì. Anh chồng chỉ trố mắt ra nhìn, lúc cô ấy bỏ đi, anh chồng vừa sửa xe vừa chửi thề bằng tiếng Việt, rất nặng lời, tục tĩu, giống như quý vị thường thấy mấy ông VN mình chửi thề ấy. Chợt anh ấy nhớ là có tôi đứng đó nên giã lã: “nó mắng vốn em không lo việc nhà, để vườn trước vườn sau tanh bành, anh thấy không, sau một ngày sửa xe, em mệt gần chết, còn sức đâu mà lo mấy chuyện đó, em giận quá, chửi thề để xả stress…”. Tôi nói: “ anh hỏi em điều này chỉ để thêm kiến thức thôi, hai vợ chồng dị chủng như vậy, sống có hạnh phúc không?” Anh ấy cười rất tươi, vẻ rất thành thật: “hạnh phúc lắm anh ạ…, vì vốn tiếng Anh của cả hai đứa đều ít nên ít nói chuyện với nhau, ít nói chuyện nên ít sinh chuyện…” thấy tôi lõ mắt thích thú câu trả lời, anh kể tiếp: “ cũng có giận nhau chứ, em làm sai, em hư, nó mắng vốn, em muốn trả lời cũng đâu đủ chữ mà nói nên đành im lặng, đợi lúc nó quay lưng em buộc miệng chửi thề bằng tiếng Việt cho bớt tức, dần dần nó biết em chửi thề nhưng nó có hiểu gì đâu mà giận. Ngược lại, em mắng vốn nó, nó cũng làm y như những gì em làm cho nó vậy, nó cũng chửi thề bằng tiếng Hàn, em biết nhưng em cũng có hiểu gì đâu”.

Tôi tò mò hỏi thêm: “thế còn sinh hoạt trong gia đình như thế nào?”

Anh ấy thật thà: “ trong bữa ăn, cái gì ăn chung được thì ăn, cái gì không chung được thì đứa nào thích cái gì cứ mua cái nấy, em thích nước mắm thì có chén nước mắm riêng, nó thích kim chi thì có dĩa kim chi riêng. Trong phòng có hai cái TV, em gắn ear phone xem Paris By Night, còn nó thì xem phim Hàn quốc”. Tôi vừa nói vừa cười: “anh hỏi em về cái khoản sinh hoạt vợ chồng ấy mà?”. Anh ấy cười toe toét: “ cái mục này thì hạnh phúc lắm, lúc ấy, càng ít nói càng tốt, chỉ action thôi, vả lại theo em biết, cái chuyện này, gái Hàn, tự nhiên hơn gái Việt, tụi nó ảnh hưởng tây phương sớm, nên thích chủ động. Không như gái Việt, thụ động quá…”. Tôi thấy cũng đừng nên tò mò thêm nữa nên nói vu vơ: “ như vậy cũng vui nhỉ…”

Từ câu chuyện này tôi rút ra bài học, vợ chồng nếu ít nói, vợ chồng biết hòa hợp tình dục cũng là một đầu mối hạnh phúc.

Vợ chồng tôi thành hôn đến nay cũng gần bốn mươi năm. Tôi tự cho rằng cuộc sống gia đình của vợ chồng tôi rất hạnh phúc, mà vợ tôi cũng nói như thế. Có được hạnh phúc, một phần cũng nhờ những lý do tự nhiên, một phần cũng nhờ mỗi đứa, tự mình phát huy những tính cách riêng kể cả tính toán để vun trồng hạnh phúc gia đình.

Giai đoạn mới lấy nhau, vợ tôi nể tôi lắm, coi tôi là “thầy” cho tất cả mọi chuyện, nói “nể” hay coi là “thầy” cũng chưa đúng, mà phải nói là kính chồng như “thánh”, nếu không xem chồng bằng “ thánh” thì tại sao con gà tôi bảo là con vịt, vợ tôi cũng tin một cách chân thành. Như thế, giai đoạn này, hạnh phúc gia đình chúng tôi có được là do có một người tuân phục người kia một cách tuyệt đối. Đựợc khoảng 10 năm, yếu tố tạo nên hạnh phúc đó cũng lạt phai dần. Vợ tôi đã bắt đầu biết đặt câu hỏi với mọi điều tôi nói, tôi làm, với con gà, tôi bảo là con gà, vợ tôi vẫn ra xem xét kỹ rồi mới gật đầu. Vợ hỏi đi đâu về, tôi nói ghé thăm bạn, vợ tôi vẫn âm thầm check linh tinh, có khi còn làm bộ hỏi dò mấy ông bạn của tôi nữa chứ không dễ tin vào câu trả lời của tôi như hồi còn trẻ dại. Nhưng lúc này chúng tôi đã có con, thương yêu và lo cho chúng nên chúng tôi toàn tâm toàn ý với những lo toan chung, cả hai vợ chồng cặm cụi làm việc để vượt khó trong một giai đoạn đen tối chung của cả xã hội, mối lo cơm-áo-gạo-tiền sau những ngày miền Nam bị cưỡng chiếm. Giai đoạn này, cũng khoảng 10 năm, mặc dầu chúng tôi đối diện với rất nhiều khó khăn nhưng gia đình chúng tôi hạnh phúc vì “chung ưu” mà lại luôn luôn “thuận ý”. 

Rồi gia đình chúng tôi được định cư tại Hoa Kỳ, so ra là rất muộn đối với những người thân. Cứ ngỡ là “trâu chậm uống nước đục”, hóa ra với những lời khuyên của anh chị đi trước, cộng với quan niệm sống thực tế, chúng tôi nhập vào xã hội mới bằng những công việc lao động chân tay. Thành quả đến ngay và lớn hơn những gì chúng tôi mong đợi. Đời sống vật chất ổn định nhưng khá đơn điệu, sáng đi làm sớm, tối mịt mới về, lúc này chúng tôi rất ít “chung ưu”, thế mà lại ló vài “nghịch ý”. Mặc dầu có tiền, nhưng với đặc trưng công việc, gánh nặng đặt trên vai vợ tôi, thỉnh thoảng đã có những tiếng than van “đầu tắt mặt tối”, nói một cách nào đó, chỉ thỏa mãn vật chất mà nghèo nàn về mặt tinh thần. Để giữ gìn hạnh phúc, tôi tính, cả ngày bận bịu, khuya về nhà, ăn tối rồi lên giường ngủ, để “sinh hoạt vợ chồng” tránh đơn điệu, tôi bày ra nhiều trò, như ngày chẵn, thứ hai, thứ tư…tôi “thoát y” cho vợ, ngày lẻ như thứ ba, thứ năm…thì ngược lại, dần dần lại thay đổi luật chơi, ngày chẵn vợ chủ động và ngày lẻ thì cũng ngược lại…Rồi có những giao ước với nhau như trong một tuần sẽ có “ba ngắn ba dài” rồi “bốn ngắn hai dài” rồi thì “Bây giờ dù ngắn hay dài – Đêm đêm cứ có trả bài, zợ zui”  .v.v. Để có đời sống vật chất đầy đủ, chúng tôi phải tiêu tốn hết quỹ thời gian của cả một ngày. Muốn tạo sự phong phú cho đời sống tinh thần, chúng tôi cố làm thăng hoa chuyện “chăn gối vợ chồng”. Giai đọan hạnh phúc này kéo dài khoảng 10 năm. Sau này, càng ngày càng lớn tuổi, để thay đổi sinh hoạt và một phần trả ơn đời, trả ơn người, trả ơn cho nhiều may mắn mà mình được hưởng, chúng tôi quyết định dấn thân vào những sinh hoạt xã hội, sinh hoạt cộng đồng. Nhiều mâu thuẫn cũng nẩy sinh trong gia đình do sự thay đổi tâm sinh lý của tuổi già và hình thức hoạt động, bây giờ chẳng có gi “chung ưu” mà sao nhiều “nghịch ý” quá, nhiều lúc xảy ra sự bất hòa trong gia đình. Tôi lại phải tính toán làm thế nào để duy trì hạnh phúc?. Suy nghĩ mãi tôi nẩy ra một kế. Một hôm, tôi nói với vợ tôi: “Em à, không hiểu sao bây giờ mình có nhiều cái trái ý quá, hay là mình phải phân biệt cho rõ ràng, chuyện gì lớn thì để cho anh quyết định, còn chuyện gì nhỏ thì em hoàn toàn có quyền chọn cách giải quyết, như thế chúng ta tránh được tranh cãi”

Vợ tôi nói: “anh cho vài thí dụ như chuyện gì là lớn và chuyện gì là nhỏ”

Tôi giải thích: “Thí dụ như Bầu Cử Tổng Thống Hoa Kỳ, nên bầu cho Hill hay bầu cho Trump?. Thằng Bắc Hàn nó ngỗ ngáo quá, nên “dớt” nó trước hay không? Đó là những chuyện lớn, để anh quyết định, em không nên tranh cãi, rồi sinh ra bất hòa”. Vợ tôi hỏi: “Còn thế nào là chuyện nhỏ?”. Tôi nói: ”Thí dụ như hôm nay ăn cái gì? Nếu đi nhà hàng thì nhà hàng nào? Quần áo em nên chọn màu gì?. v.v.” Vợ tôi trả lời là nàng “đồng ý”. Từ sau lần giao ước đó, chúng tôi sống hòa thuận mặc dầu đôi lúc phải miễn cưỡng. Thỉnh thoảng cũng có va chạm, thí dụ như, tôi phàn nàn vợ mua sắm quần áo nhiều quá, có cái áo đầm tốn đến vài trăm, mua rồi mặc có vài lần lại cất vào “kho”, phí phạm quá. Vợ tôi nhỏ nhẹ nói: “chuyện nhỏ mà anh”. Tôi miễn cưỡng yên lặng. Lại một thí dụ khác, mỗi năm gia đình tôi đều cố gắng thu xếp đi nghỉ hè, có khi ngắn ngày, cũng có khi gần một tháng, lần nào vợ tôi cũng đòi đi biển, hết North Carolina, lại Miami…ý là để tôi chụp hình mặc bikini ấy mà…tôi thành thật đề nghị: “ Năm nay mình đi xem cảnh Châu Âu đi…”. Vợ tôi chẳng hề tranh cãi mà chỉ nói: “chuyện này nhỏ quá mà…”. Riết rồi tôi thấy chuyện gì vợ tôi cũng cho là chuyện nhỏ hết. Mấy hôm nay lùm xùm chuyện thằng Bắc Hàn đòi “bắn hỏa tiễn” vào Mỹ, Trump có ý muốn đánh phủ đầu…tôi muốn bàn việc này nhưng chẳng có ai để cùng đàm luận, buồn quá tôi gợi ý bắt chuyện với vợ: “Em à, có nên đánh phủ đầu thằng Bắc Hàn không?”. Nàng liền nói mà không cần suy nghĩ: “Chuyện này lớn quá, anh quyết định dùm em..”. Nhưng trong sinh hoạt xã hội, sinh hoạt cộng đồng, có ảnh hưởng đến cả hai vợ chồng, đôi lúc cũng xảy ra mâu thuẫn nhưng không thể xác định chuyện lớn hay chuyện nhỏ được. Tôi lại phải tính toán, nghĩ mãi tôi quyết định thế này, từ nay trở đi, bất cứ việc gì tôi cũng tham khảo ý kiến của vợ, tất cả những việc thuộc phạm vi trong nhà (tôi gọi là việc nhà) thì hoàn toàn làm theo ý thích của vợ, bất kể lợi-hại, không cần suy nghĩ và tranh cãi làm chi cho mệt, nhưng tất cả những việc đời, việc xã hội, việc cộng đồng (mà tôi gọi là việc ngoài) thì rất nên, rất nên hỏi ý kiến của vợ để biết, rồi sau đó cứ làm ngược lại. Tôi có suy nghĩ này sau nhiều lần thực nghiệm. Hầu hết những quyết định của tôi liên quan đến sinh hoạt ngoài phạm vi gia đình mà làm ngược với ý của vợ, đều có kết quả tốt, và nhất là sau sự kiện vì nghe lời vợ, chiều ý vợ, tôi đã ra tranh cử Trách Vụ Chủ Tịch Cộng Đồng, và vì đắc cử mà tôi vừa bận bịu vừa nhức đầu vừa “thất mùa” Văn-Thơ thê thảm, tôi cằn nhằn mãi không thôi vì sự xúi dại này của vợ, vì thế vợ tôi cũng không có phản ứng nào về sự trái khoáy này. Thật ra cũng dễ hiểu thôi, vợ tôi luôn luôn giải quyết “chuyện ngoài” bằng cảm tính, mà cảm tính thì để cái thương cái ghét vào những quyết định nhiều quá, làm sao tránh khỏi sai lầm.

Với một tư thế chuẩn bị sẵn, “việc ngoài” luôn luôn làm trái ý vợ không chỉ cho tôi kết quả tốt hơn mà còn cứu tôi một trận sinh-tử, có thế làm tiêu tan tên tuổi cũng như sự nghiệp của tôi. Số là thế này. Trong một buổi họp “bàn công việc”, có nhiều người, có cả vợ tôi. Đang còn bàn luận, bỗng một anh có mặt trong đó vừa đứng dậy vừa “chửi thề”, có ý muốn “tay chân” với tôi. Với phản ứng tự nhiên tôi cũng đứng lên và sẵn sàng…bỗng nhiên tôi nghe tiếng vợ tôi nói rất to: “chơi luôn đi anh”. Và cũng với phản ứng rất tự nhiên là với “việc ngoài” luôn luôn làm trái lại lời vợ, tôi ngồi xuống…thế là không có chuyện gì xảy ra nữa. Sau này nghĩ lại, hôm ấy, nếu tôi phản ứng quá mạnh thì hệ quả thật khó lường. May nhờ có vợ tôi “không can” mà lại “xúi…” nên đã cứu tôi…Khi tôi hỏi vợ: “tại sao lại xúi như vậy?”. Vợ tôi trả lời thành thật: “ Chỉ vì em ghét nhất loại đàn ông lại chửi thề trước mặt nhiều người phụ nữ”.

Kể bạn nghe vài chuyện:

1/ Bạn tôi, tối hiện về kể tôi nghe chuyện trên Thượng Giới, trong một buổi xét duyệt ai được ở lại “Thiên Đàng”, ai phải bị đày xuống “Địa Ngục”. Hàng trăm người đàn ông được Nam Tào giải tới. Bỗng Ngọc Hoàng Thượng Đế lệnh: “ Ai đã từng sống với vợ hơn 40 năm, bước sang một bên. Thế rồi một số Ông, nom rất thểu não bước ra. Ngọc Hoàng liền phán: “ tất cả những người này được miễn xét duyệt, cho họ lên thẳng Thiên Đàng vì họ đã phải sống với vợ hơn 40 năm, như thế không khác gì họ đã ở trong Địa Ngục 40 năm rồi…”

Nghe được chuyện này, tôi mừng quá, sau này chắc chắn tôi sẽ được lên Thiên Đàng vì tôi vừa đúng ngày “anniversary 40 năm” hợp cẩn giao bôi…

Mời đọc bài thơ tôi viết theo lệnh của Bà xã tôi:

2/ Một Văn Hào có nói: “Cuộc hôn nhân hạnh phúc nhất là sự kết hợp giữa một người Câm với một người Mù”. Tôi không biết có đúng không nhưng trong xóm tôi có một gia đình, chồng khiếm thị, vợ bị câm. Họ sống với nhau thật hạnh phúc, ai cũng công nhận như thế, người này giúp đỡ khiếm khuyết của người khác. Kể về một sinh hoạt của họ nhé.

Hai vợ chồng đang ngồi bên cửa sổ, bỗng nghe tiếng kèn đám tang ai oán. 

Chồng hỏi vợ: “Đám tang ai thế bà?”

Bà vợ thò tay vào quần ông mân mân bên dưới.

Ông ồ một tiếng rồi nói: “ Ông Hai Viên mất rồi hả, nhưng mà xóm mình có đến hai ông Hai Viên mà, ông nào thế bà?”

Bà lại thò tay vào quần của bà, quẹt một cái rồi đưa lên mũi cho ông hửi.

Ông liền nói: “ Thế là Hai Viên hàng mắm mất rồi”

Rồi hai vợ chồng khúc khích cười, đầy hạnh phúc như mọi ngày.

Từ chuyện này tôi ngẫm ra. Tình yêu cũng chưa đủ và chưa chắc vĩnh cửu để gìn giữ hạnh phúc gia đình, có lẽ “Sự Cần Lẫn Nhau” lại là yếu tố tạo ra sự bền vững. Nghĩ vậy, tôi thật thấm thía mấy câu trong hai bản nhạc “Diễm Xưa” và “ Xin Còn Gọi Tên Nhau”:

“…ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau…” (Diễm Xưa)

“…để lỡ ngày sau khi ta cần nhau, còn nuôi chút êm vui ngày đầu, cho mình mãi gọi thầm tên nhau…” (Xin Còn Gọi Tên Nhau)

Các bạn ơi, hãy sống tử tế với nhau hôm nay để lỡ ngày sau…

Và bây giờ tôi đang mãi gọi thầm tên tôi… hùng ơi…

Mời nghe lại hai nhạc phẩm “Diễm Xưa” và “Xin Còn Gọi Tên Nhau”

https://youtu.be/n-wyVoW9Fbg

https://youtu.be/kWyPYTGvwP0

Photo By Nhất Hùng

Photos by Nhất Hùng

 

Và mời đọc thêm vài bài Thơ của Nhất Hùng:

Bạn cũng có thể thích...