Đọc Thơ Đăng Nguyên – Cố Thi Sĩ HÀ BỈNH TRUNG

Cố Thi Sĩ HÀ BỈNH TRUNG

“Đọc Thơ Đăng Nguyên ( Trích trong Đã Khô Dòng Lệ )”

Đăng Nguyên đã nửa đời hiến thân cho chính nghĩa tự do trong hàng ngũ quân đội miền Nam.Trải qua nhiều nguy hiểm chiến trận và nhiều năm tù đầy trong trại cải tạo, anh không chết mà bị thương, một vết thương tinh thần quá lớn, đau đớn mãi không thôi.

          Hình như tất cả mọi sự nghiệt ngã trong quá khứ đã dồn ép anh đến mức phải nhỏ lệ, và cứ mãi thế cho đến một ngày anh đã cạn khô dòng lệ ! Tất cả những kỷ niệm đau buồn đã đưa anh đến tìm Nàng thơ để bộc lộ mọi tâm sự cho dịu bớt những căn thẳng tinh thần.

          Có thể nhờ thế mà tôi đã được anh cho đọc những bài thơ dịu buồn nói lên tâm trạng của anh, đã từng ấp ủ mấy chục năm qua.

          Về tháng Tư khi miền Nam sụp đổ, anh viết :

                   “Tháng Tư, tôi không còn trong tôi

                   Một nửa mất rồi, nửa nổi trôi

                   Chuông giáo đường không nghe Chúa gọi

                   Chuông chùa cũng vượt mấy ngàn khơi.

                    Tháng Tư, em không còn bên tôi

                   Mộng cũng tan, thơ cũng lạc đời

                   Ngày tháng còn chi trong trống vắng

                   Nỗi buồn nghe muối mặn bờ môi….”

          Thơ Đăng Nguyên chân thật, tràn trề thất vọng, tình cảm bị dồn nén, phải đổ lệ.Khóc thầm, khóc tủi,khóc mãi đến khô dòng lệ. Anh đúng là một nạn nhân chiến tranh, mang vết thương lòng quá nặng, khiến cuộc đời hòan toàn biến đổi, tự ý sống cô đơn, sống với nội tâm như một kẻ thất tình, lưu vong đau khổ :

                   “Giấc mơ nào trọn kiếp người

                   Giấc say nào hết một đời ngửa nghiêng

                   Tình yêu nào của tư riêng

                   Sao đem nhung nhớ qua miền gió bay…

                   ………….

                   Buồn trông nước mất dân tù

                   Buồn trông sông núi mịt mù khói sương

                   Buồn trông kẻ sĩ tha phương

                   Cơ đồ nghiêng ngửa sống nương xứ người…..”

……………………….

Đăng Nguyên làm thơ rất tự nhiên, nghĩ sao viết thế, nói về thân phận của mình theo dòng cảm xúc đau khổ ! Vì vậy mà người đọc có thể thông cảm ngay với tác giả và chia xẻ nỗi buồn thương của người lính trận, trong thuở “Trời đất nổi cơn gió bụi”  cũng như  tôi đã cảm thông với tác giả.

                                                Virginia, 26-7-2003

                                                    Hà Bỉnh Trung

Bạn cũng có thể thích...