web analytics

ĐI DƯỚI TRỜI MƯA

Đình Duy Phương

Thành phố Anaheim còn đẫm nước mưa nằm im lìm trong sương buổi sớm.  Cơn mưa tầm tã kéo dài đã hai ngày liên tiếp .  Sáng sớm hôm kia và sáng sớm hôm qua, bố mẹ của Đôn thay phiên nhau đi làm trễ để lái xe đưa Đôn đi học, Đôn được đi đến trường bằng xe hơi .

Hôm nay Đôn đi bộ đến trường với bà ngoại vì mưa đã ngớt .  Cũng như thường lệ, tôi bận đồ cho hai bà cháu mình thật ấm.  Đôn được khoác thêm áo mưa nữa . Tôi cầm cây dù màu tím hoa cà, trên chiếc ô có in mấy nhành hoa tím sậm, chen lẫn những đốm nụ vàng nhỏ li ti mỹ thuật, mua trong một ngôi chợ khi mới định cư ở Hoa Kỳ. Có cơ hội che dù đi dưới mưa như thế này cũng thích .Thằng bé Đôn cầm cái dù nhỏ màu xanh đậm, lưng cháu đeo cặp táp như cái ba-lô nhỏ vừa vặn với vóc người của nó. Đôn được bước chân ra mưa, trông nó hí hửng vui sướng lắm. Tôi nắm tay Đôn vội đi, bảo cháu nhấc chân bước chậm, vì nếu dẫm mạnh nước sẽ bắn lên tung toé làm ướt ống quần ngay .

Lúc này, những hạt nước từ trời rơi xuống đẹp làm sao, những giọt mưa bay bay theo chiều gió đưa nhẹ, không hẳn giống như mưa phùn . Thỉnh thoảng cây dù lệch qua, gió thổi tạt những tia nước mát lạnh  táp vào mặt hai bà cháu thích thú, mỗi lần như vậy là thằng Đôn reo vang lên, ngửa cổ há mệng cười nắc nẻ, tôi cũng phá ra cười theo cháu .

Từ nhà  đến trường học chỉ cách một block đuờng.  Đi tới ngã tư có một người đàn ông mặc áo khoác ngoài màu cam, tay cầm tấm bảng đỏ đưa lên ra hiệu cho xe dừng lại để hai bà cháu tôi và mấy phụ huynh kia dắt con cháu băng qua đường an toàn.

Trên nền sân trường loang loáng ướt mưa. Các cháu nhỏ đứng nép cả vào mái hiên, từng nhóm nghịch ngợm đưa tay ra quạt nước. Mấy đứa bé như Đôn được cho vô một phòng đợi, ngồi chờ cô giáo. Tôi đứng nấn ná, một lúc nghe tiếng chuông reo vang, các cô giáo lần lượt dắt các học trò đi vô lớp, tôi ngó theo, chờ cho Đôn đi hẳn vào trong mới quay trở về.

Mưa vẫn rơi nhẹ, mưa giăng giăng lối, cây cối hai bên đường ướt mẹp. Tôi hít sâu không khí trong lành mát mẻ buổi sáng sớm lan vào buồng phổi, khoan khoái dễ chịu toàn thân vì cảm nhận sự yên bình hạnh phúc đang bao trùm mình.           

Sống trên đất nước Tự Do tôi chạnh lòng nghĩ đến những người còn ở lại quê hương Việt Nam thân yêu. Nhớ lại những lần đi bộ dưới mưa một thời nguy khó mà lòng tôi còn thổn thức .

Ngày ấy, thời gian chồng tôi đang bị giam cầm trong trại cải tạo. Những buổi sáng sớm tôi nấu xôi đem ra trước cổng trường Thánh Mẫu Gia Định bán cho các học sinh lúc chưa vô lớp. Nhưng chỉ được ít lâu vì những người đi bán dạo như tôi đều bị mấy anh dân phòng đuổi, không cho chỗ ngồi. Xoay qua bán bánh mì nóng giòn, muốn bánh ngon tôi phải đi đến tận lò mua bánh nóng hổi  vào lúc giờ khuya trời chưa sáng. Rồi cũng chẳng được lâu lại nghỉ, vì không muốn thằng con lớn vất vả với mẹ, thằng bé tuy 10 tuổi đầu mà cứ thức dậy vào giờ trẻ em còn say ngủ, con cứ đòi đi theo tôi, không chịu để mẹ đi một mình trong đêm. Tôi xin vào làm việc trong một Cơ sở Hàng xuất khẩu của tư nhân, sát nhập vào Hợp Tác Xã quận Bình Thạnh.

Chỉ sau vài năm  từ lúc quân Bộ đội  miền Bắc tràn vô đây,  phố xá nhà cửa mọi chỗ đều hoang vắng mất hẳn sinh hoạt linh động .  Khó thấy mặt người nào sáng sủa, ai ai cũng mang một nét u buồn, sợ sệt, dè dặt, đa số là phụ nữ.  Đàn ông làm việc trong Công Quyền và trong Quân Đội đều bị bắt cầm tù qua hình thức đi học tập cải tạo.

Thành phố Sàigòn mất hẳn vẻ đẹp phồn hoa đô hội.  Lúc bấy giờ nếu có nhìn thấy một người đàn ông nào ăn mặc tươm tất chân mang giày tây,  có đôi mắt tinh ranh thì biết ngay là tên Việt gian Cộng Sản nằm vùng, tay họ luôn cầm chiếc máy ảnh nhắm, chực rình soi vào mặt ai mà chúng cần theo dõi chụp hình.  Các chị em phụ nữ có chồng đi cải tạo thường hay bị công an hù doạ bắt đi kinh tế mới.  Tôi may mắn vì bốn đứa con còn quá nhỏ, nên có cớ trì hoãn xin cho ở lại nhà chờ ông Xã về mới có người làm lao động!

Khu vực chợ Bà Chiểu Gia Định, mỗi lần trời đổ mưa dai dẳng là nước ngập lênh láng, lý do mỗi năm không tu sửa đường xá cầu cống ngày càng xuống cấp.     Buổi sáng ngớt cơn mưa, trưa có nắng rọi, tôi ra bến xe lam đi làm. Chiều về chuyến xe cuối chở đầy người không nhận thêm ai.  Tôi đi bộ trên đường lẹp xẹp nước, không thấy gì khó khăn, dù mưa vẫn rơi rỉ rả tôi vẫn kiên trì đi như thế một quãng nữa.  Nhưng không ngờ càng về hướng nhà, mực nước càng dâng cao.

Bước chân lội bì bõm, tôi ngó nhìn xe cộ đều đứng một chỗ, có một chiếc xích lô muốn kiếm khách, dù nước ngập tới nửa bánh xe, người phu gầy còm kia  vẫn cố gắng đạp, ông ngồi trên yên nghiêng qua nghiêng lại đạp chao nặng nề thấy tội nghiệp .  Chợt trời kéo mây đen u ám mưa ào đổ xuống dữ dội, mọi  người cùng ù chạy tìm chỗ trú mưa.

Tôi cũng lẹ chân tấp vô mái hiên gần nhất đứng. Trời tối nhanh, mưa vẫn chưa dứt tuy đã bớt nặng hột, tôi đứng trú bên đường  cũng quá lâu, nóng ruột muốn về với lũ con trẻ nên rời chỗ nấp đi đại ra đường.

Từ con đường Hoàng Hoa Thám đi suốt đến đường Phan Đăng Lưu, mỗi  lần đi ngang gần tới chỗ căn nhà số 4 Phan Đăng Lưu này là tôi sợ rợn người!  Nhà tôi ở tuy không gần đấy nhưng thường xuyên nghe âm thanh lanh lãnh, vào ban đêm những tiếng  kêu khóc lồng lộng đưa xa,  tiếng gào thét rùng rợn, người ta đồn là tiếng của những người tù biệt giam bị  tra tấn thừa chết thiếu sống. Tôi cố đi nhanh hơn  mong  vượt qua chỗ ấy, nhưng  mực nước dâng lên cả một vùng nước mênh mông, quyện đống rác rưởi nổi lều bều ở trước mặt, khiến tôi chẳng biết đi đường nào, tiến không được lui không xong.

Cặp giò của tôi nhấc lê nặng nề khua khua trong khối nước, càng đi thấy nước càng nhiều từ từ ngập tới hai đầu gối .  Tôi nhìn những dãy nhà để đi sát theo lề đường, dù có không ưa  cái  đồn lính quái ác ấy thì cũng phải đi sát vào lề bên đó lấy hướng đi tiếp về nhà mình.

Bỗng, hãi hùng toàn thân tôi hụt hẩng, rơi sập xuống một khoảng trống, chỉ kịp kêu lên : ” Chúa ơi!”!  Toàn thân tôi được giữ lại . Hoảng sợ bao trùm …Khi hoàn hồn, lúc ấy nước ngập  sóng sánh tới ngực rồi. Cảnh tượng bày trước mắt tôi là khu chợ Bà Chiểu xa xa, hết thẩy người ta và xe cộ đều ở ngang tầm mặt mày tôi . Sợ quá , tôi cứ kêu Chúa  luôn miệng và bật khóc . Chúa mở trí cho tôi biết  dùng bàn chân dò dẫm,  bàn chân dò từ từ thấy mình đang đứng trên một miếng xi măng nhỏ . Tôi thử di chuyển dò tiếp, thì một bàn chân lọt xuống khoảng trống rỗng, tôi hết hồn thu nhanh chân lại. Trong đầu cho tôi biết mình đang lọt vào cái cống thoát nước bên đường, sợ không khéo thì rơi tuột sâu xuống đó, làm sao bây giờ ? Tôi cố leo lên, nhưng chân không đủ dài để leo, tôi dùng hai bàn tay cào cào mặt đất  tìm một chỗ nắm vào cũng không làm được . Tim tôi đập thình thịch, mắt ngó tìm xem có ai gần để kêu cứu, hình như chẳng có ai trông thấy tôi cả khi chiếc nón lá vẫn còn đội trên đầu tôi chùm chụp .  Cảm giác ngạt thở, kêu Danh Chúa Giêsu !

Trong đầu tôi cho biết phải dùng hết sức mình nhấc cùi chỏ tì đặt nguyên khuỷnh tay đè lên mặt đất, mò mẩm nhận ra miệng cống, tôi cố nâng người lên nghiêng qua một bên, ráng dò trong làn nước đặt đầu gối bên phải, gác cả chân lên mặt đất, đầu ngẩng cao để lỗ mũi không bị nước vô, cái nón lá gặp nước mềm oặt sụp xuống che hết cả mặt tôi .

Càng sợ hãi càng khó thở, tôi cố hết sức mình vùng vẫy, không hiểu sao cả người tôi được tung lên, lăn kềnh trên mặt đất, và toàn thân rạp xuống chìm trong biển nước mưa. Tôi lóp ngóp quờ quạng chống tay bò dậy, vừa thở gấp gáp vừa nhả ngụm nước trong miệng, nhổ ra nước lẫn đất bợn nhợ.

Đứng dậy được rồi, tôi cúi gầm mặt căng mắt ngó xuống chân dưới làn nước dò bước đi nhanh, ráng kéo lê chân cho mau hết con đường lụt lội với niềm đau khôn tả vì tủi thân mà lòng còn thảng thốt bàng hoàng, thật là khủng khiếp !  Nhớ đến  bốn đứa con còn nhỏ dại ở nhà đang chờ mẹ về, tinh thần tôi bừng sáng một sức mạnh hồi sinh. Nhớ đến người chồng trong tù cải tạo, tôi mủi lòng , thốt lên: Anh ơi, em còn sống !

Em sắp về với con.

Hôm nay đi dưới trời mưa trong thành phố  Anaheim thơ mộng  trên đất nước Hoa Kỳ tự do,  tôi cảm nhận hết những nỗi bất hạnh của đồng bào ruột thịt nơi quê nhà, họ vẫn còn đang phải gánh chịu nhiều tủi cực, có khi còn bi thảm hơn tôi lúc bấy giờ nữa.

Sau hơn mấy chục năm cưỡng chiếm miền Nam Việt Nam, Cộng sản Hà Nội  đã tàn phá cả một Miền Nam phồn thịnh thành tàn lụi tiêu xơ. Nay lại cho giặc Tàu vào xẻ đất chia sông từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau.

Dân đã nghèo, mất mát mọi thứ càng thêm thống khổ điêu đứng. Đảng Cộng sản đã biến cả một dân tộc Việt anh hùng bất khuất, từng chiến thắng đánh đuổi quân thù đại Hán xâm lăng, bây giờ trở thành suy nhược tàn phế.  Người nào còn nhiệt huyết đấu tranh, còn lòng yêu nước thương nòi cố gắng đứng lên chống đối thì bị chúng bắt  giam kết án nặng cho tù tội lưu đày hay đã bị thủ tiêu mất!

Có câu :” Sau cơn mưa trời lại sáng “.

Đã bao mùa mưa trôi qua, bao lần mưa rửa sạch bụi đường, bao lần đất có sinh hạt nẩy mầm,  cây có nở hoa  kết trái thêm, và bầu trời có sáng lại.  Nhưng đồng bào trong Nước vẫn còn đang mong mỏi và chờ đợi, sau một trận mưa tới trời sáng Công Lý.  Đó là Ánh sáng Sự Thật soi rọi vào trái tim bọn người vô cảm, để họ biết đến tình yêu thương đồng loại ./.

Bạn cũng có thể thích...