XA QUÊ BẠC LIÊU

Bạn hỡi có về ngang Bạc Liêu,
Chuyển dùm lời nói: “NHỚ THƯƠNG NHIỀU”.

Quê tôi bể cả ôm làng nhỏ,
Sông nước phù sa chở sớm chiều.
Thôn nhỏ bốn mùa xanh lúa mạ,
Thương rừng, nhớ bể, kẻ đi xa.

Nhớ Đước thẳng băng như đũa cắm,
Cá tôm “kẹo nước” mỗi đêm rằm.
Nhớ muối mặn nồng tình dân tộc,
Nhãn thơm, ngọt lịm ủ tình thâm.

Nhớ ngày mưa, nắng nuôi vườn ruộng,
Nhớ mảnh trăng thanh soi nẻo đường.
Nhớ sóng biển đêm ru giấc ngủ,
Nhớ diều trổi nhạc mỗi chiều thu.

Nơi đây tôi lớn theo ngày tháng,
Cơm gạo Nàng Hương nở nức nồi.
Cá rô kho tộ, canh cơm mẻ,
Bóng kèo kho lạt mật thắm môi.
Nhớ gió biển khơi mang hơi muối,
Ướp tình dân tộc mãi không phôi.

Bạc Liêu:…nắng bụi, mưa sình,
Mà sao nơi ấy nặng tình QUÊ- HƯƠNG!

Lý Bửu Lộc

Bạn cũng có thể thích...