web analytics

Tứ Đại Mỹ Nhân

Cảm tác theo truyện tích cổ với bốn người đẹp qua bốn triều đại của nước Trung Hoa xưa.

Ảnh nguồn internet.

 

CHIÊU QUÂN

1/ ‘‘Khúc Chiêu Quân’’ (*)

Ai thấu lòng thân gái dậm trường?
Môn Quan Nhạn Ải đượm buồn vương!
Núi, sông ũ rũ mùa ly loạn,
Hồ – Hán điêu tàn cảnh nhiễu nhương!
Cảnh thảm Phù Kiều nhô lớp sóng,
Hồn thiêng Liệt Nữ quyện làn sương!
Hồ Bang lặng bóng cờ buông rũ!
Văng vẳng ‘‘ Chiêu Quân Khúc ’’, đoạn trường!

(*) ‘‘Khúc Chiêu Quân’’:

Vào thời Hán Nguyên Đế (Thế kỷ thứ I / TCN) có nàng Chiêu Quân, tự Vương Tường, là một giai nhân cầm, kỳ, thi, họa vẹn toàn, được tuyển chọn để tiến cử vào cung vua. Nhưng vì không có tiền lo lót cho Thái giám nên đã bị Mai Diên Thọ họa hình nàng có thêm nét ‘‘thương phu trích lệ’’ để trình lên vua xem. Do vậy, Chiêu Quân còn có tên Minh Phi đã không được nhà vua sủng ái…

Lúc này, vua Hung Nô ở phía Bắc là Hồ Hàn Tà thường hay xua quân xuống quấy phá nhà Hán để đòi cung cấp… mỹ nữ!
Hán Nguyên Đế yếu thế hơn đành đem nàng Chiêu Quân ra làm… ‘‘vật hy sinh’’ đế cống Hồ!
Bạch Cư Dị có bài thơ ‘‘Vương Chiêu Quân’’ khi nàng vừa đặt chân lên đất Hồ như sau :

Mãn diện Hồ sa mãn mãn phong,
Mi tiêu tàn đại kiểm tiêu hồng.
Sầu khổ tân cần tiều tụy cận,
Như kim khước tự họa đồ trung!

Xin tạm phỏng dịch:

Gió cát Hồ vây cả mặt mày,
Mi xanh nhạt mực má hồng phai!
Thân tâm buồn khổ thêm tiều tụy,
Mới biết tranh đồ vẽ giống ai!

Trong buổi tiễn đưa, nhà vua gặp Chiêu Quân mới biết ra là nàng quá xinh đẹp thì đã trễ! Mai Diên Thọ bị đem ra xử chém!

Trên đường sang Hồ, nơi Ải Nhạn Môn Quan, nàng Chiêu Quân vừa ngồi gảy đàn Tì bà vừa hát ‘‘Khúc Chiêu Quân’’, đến nỗi nhạn đang bay trên lưng trời mải mê ngắm nhìn nhan sắc đẹp tuyệt trần của người kỹ nữ mà quên vỗ cánh bay đến… ngẩn ngơ sa! Và cái tên ‘‘Nàng Lạc Nhạn’’ có từ đó!

Bạch Cư Dị cũng có bài thơ ‘‘Chiêu Quân Từ’’ như sau:

Hán sứ khước hồi bằng ký ngữ,
Hoàng kim hà nhật thục nga mi?
Quân vương nhược vấn thiếp nhan sắc,
Mạc đạo bất như cung lý thời!

Xin tạm phỏng dịch:

Hán sứ về cho nhắn mấy câu,
Ngày nào vàng gởi chuộc Chiêu Quân?
Khi vua có hỏi dung nhan thiếp,
Đừng nói rằng nay đã kém xưa!

Hồ Vương cho xây Phù Kiều và chờ đợi đến mười năm mới đón được người đẹp Chiêu Quân. Tại nơi đây, nàng buộc nhà vua phải hứa một lời trước khi vào phòng hoa chức là phải lui quân và tự hậu không dấy động can qua để tránh gây lầm than cho lê dân trăm họ. Vì quá mê nhan sắc nàng Lạc Nhạn, vua Hồ bèn hứa ngay không cần phải đắn đo suy nghĩ. Được lời hứa hẹn của đấng ‘‘Thiên tử nhất ngôn’’, nàng Chiêu Quân bèn gieo mình xuống dòng nước bạc Phù Kiều mà tự vẫn! Mộ nàng hiện còn tại huyện Tuy Quý, tỉnh Tuy Viễn ngày nay.

Hồn liệt nữ vẫn chưa tan, mãi mãi còn vương vấn nơi biên giới bốn mùa sương khói phủ!…

TÂY THI
TÂY THI

(Nguồn từ internet).

2/ Bên Cầu Giặt Lụa (*)

Bên cầu giặt lụa bến sông chiều,
Đáy nước lồng in một dáng kiều!
Cá chẳng bơi, chìm làn nước biếc,
Người còn đưa, đón bến duyên yêu!
Sơn hà lửa nổi, trời lưng lửng,
Non nước nhà chao, đất tịch liêu!
Bởi đấng quân vương say tửu sắc,
Giang sơn, thành quách mới nghiêng xiêu!

(*) Trong thời kỳ ‘‘Xuân Thu Chiến Quốc’’ xảy ra việc hai nước Ngô và Việt tranh hùng!

Nơi Trữ La Thôn của nước Việt, có nàng Tây Thi  là một giai nhân sắc nước hương trời! Chiều chiều, nàng cùng với các thôn nữ khác ra bến Sông Kiều giặt lụa. Bóng dáng xinh đẹp của Tây Thi in xuống làn nước trong veo khiến cho các loài cá trông thấy đều… lờ đờ chìm đáy nước, nên mới được tặng cho biệt danh là ‘‘Nàng Trầm Ngư’’!

Khi nước Việt yếu thế, Việt Vương Câu Tiễn bị bắt, buộc phải làm kẻ chăn ngựa cho Ngô Phù Sai. Trong hơn mười năm bị hạ nhục, có lúc Câu Tiễn phải chịu… nếm phân đoán bệnh cho Ngô Phù Sai để gây niềm tin tưởng trong lòng kẻ thù…

Phạm Lãi hiến kế dâng người tình của mình là Tây Thi lên đường sang nước Ngô để mê hoặc Phù Sai. Câu Tiễn được thả cho về nước.

Ngô Phù Sai ngày đêm lo đắm say tửu sắc bên người đẹp ‘‘Trầm Ngư’’, bỏ bê cả việc triều chính, do vậy quân tình trở nên suy yếu. Quan cận thần là Ngũ Tử Tư nhiều lần can gián nhưng nhà vua đều để ngoài tai…

Khi Việt Vương Câu Tiễn cùng Phạm Lãi đem quân sang đánh để trả mối thù xưa, Phù Sai cùng đám quần thần bỏ chạy. Dân chúng lâm cảnh lầm than, ly tán!

Cảm cái nghĩa tình của Phù Sai dành cho mình, Tây Thi cùng với nhà vua ôm nhau chết trên trường thành cho trọn nghĩa phu thê, trong lửa đỏ chiến tranh với bao cảnh đổ nát của thành quách một thời vang bóng!…

(Nguồn  từ internet).

DƯƠNG QUÝ PHI

3 / Lừng Lẫy Thiên Thu (*) 

Xác rửa, hồn vương dãy lụa cao,
Lưu danh tiết liệt đến ngàn sau!
Anh hùng mạt lộ, còn thương tiếc,
Liệt nữ trung trinh, cũng tự hào!
Hoa gấm ngàn năm sương khói tỏa,
Má hồng một thuở đất trời chao!
Cho hay tài sắc, mầm gây họa,
Lừng lẫy thiên thu, cũng má đào!

(*) Thuở Đường Triều Khai Nguyên Niên…

Nơi đất Lĩnh Nam xưa có chàng An Lộc Sơn và nàng Dương Ngọc Hòa yêu nhau thắm thiết.

Họ thường cùng nhau cỡi ngựa vào rừng, giẫm lên lá vàng khô trong những chiều sương lam vương khói trắng hay, trong cảnh thanh bình nơi miền thôn dã, chàng và nàng cùng chỉ tay lên vầng nguyệt sáng trong những độ tròn trăng mà thệ ước keo sơn…

Nhưng đôi tình nhân phải gạt lệ chia ly khi vua Đường Minh Hoàng triệu Dương Ngọc Hòa vào cung và ban cho nàng tước Quý Phi.

Một hôm, Dương Quý Phi vì tư niệm cố hương nên ra hoa viên để giải sầu. Khi nhìn thấy Hoa Mẫu Đơn, Hoa Nguyệt Quý đang nở rộ, nghĩ đến thân phận mình bị giam hảm ở chốn thẳm cung, sẽ phải phí đi một thời xuân sắc, nàng bèn than rằng… ‘‘Hoa còn có lúc nở, còn ta thì khi nào mới có cái ngày ấy!’’. Than thầm rồi bật khóc, vô tình tay sờ vào một cành Hàm Xú Thảo (Hoa Mắc Cỡ). Những phiến lá xanh bỗng nhiên cuộn lại! Một cung nữ trông thấy nên phao tin này ra, từ đó ‘‘Nàng Hoa Nhượng’’ cũng là tên của Dương Quý Phi…

An Lộc Sơn đã vượt dặm đường xa mười hai ngày đường, lấy cớ là để dâng lên ‘‘Nàng Hoa Nhượng’’ mấy quả lệ chi mà ngày xưa nàng ưa thích ăn, để được nhìn tận mặt người yêu cho đỡ lòng thương nhớ!

Sau đó, An Lộc Sơn vì quá si tình, muốn đoạt lại người yêu nên đã xua quân đánh vào kinh thành. Đường Minh Hoàng thua trận phải dẫn nàng Dương Quý Phi bỏ chạy. Dân chúng nghĩ rằng cảnh nhà tan cửa nát là do Dương Quý Phi gây ra nên đòi phải giết nàng để tránh cảnh binh lửa tràn ngập cơ đồ!

Trên bước đường chạy lánh giặc ở trong rừng, nàng Dương Quý Phi xin Đường Minh Hoàng trang điểm dung nhan cho mình lần cuối, đoạn buộc dãy lụa đào trên cành cây cao để tự hủy diệt đời mình hầu cứu lê dân trăm họ khỏi cảnh chết chóc, lầm than!

Hồn thiêng trung liệt như còn phảng phất đâu đây trong sương khói rừng khuya, vương vấn tự ngàn xưa mãi đến bây giờ…

ĐIÊU THUYỀN

(Nguồn từ internet).

4/ ‘‘Liên hoàn Kế’’

Điêu Thuyền đáng mặt gái thuyền quyên, (*)
Phụng kế cha Đồ đóng… giả duyên.
Liếc mắt đưa tình cùng Đỗng Trác,
Lả thân đẩy ý với Chàng Tiên.
Cha, con… ‘‘một chỗ’’, luân thường loạn,
Xã tắc đòi phen, đạo lý nghiêng!
Dụng ‘‘Kế Liên Hoàn’’ ai khéo diễn,
Nên triều Hán thoát cảnh thành xiên!

(*) Triều đình Hán Hiến Đế (thời Tam Quốc) phải suy vi, bởi Đỗng Trác và bè phái chuyên quyền, gây cho trăm họ lầm than, cơ cực!

Điêu Thuyền là dưỡng nữ và cũng là…‘‘con gái rượu’’ của Tư Đồ Vương Doãn, quan đại thần đương triều.

Theo truyền kỳ, Điêu Thuyền đang đi bái nguyệt ở hậu hoa viên, bất chợt có một cơn gió nổi lên thổi một tảng mây đến làm che khuất vầng trăng đang tỏa sáng khắp nơi. Kịp lúc Vương Doãn ra nhìn thấy cảnh đó bèn khoe với mọi người rằng con gái nuôi của mình đẹp đến độ… vầng trăng cũng phải trốn vào trong mây. Do vậy, Điêu Thuyền còn có tên là ‘‘Nàng Bế Nguyệt’’.

Điêu Thuyền theo ‘‘Kế Liên Hoàn’’ của cha nuôi, liếc mắt đưa tình cùng Đỗng Trác, tên gian thần già nua nhưng háo sắc. Nàng cũng chuốc rượu, lả lơi cùng Lã Phụng Tiên, tự Lữ Bố vốn là một dũng tướng tiếng tăm lừng lẫy khắp chư hầu, phò trợ Hán triều giữ yên bờ cõi.

Lữ Bố lại là con nuôi của Đỗng Trác. Một hôm, họ Lữ bắt gặp Điêu Thuyền ngồi trong kiệu hoa của họ Đỗng nên chàng ta đem lòng đố kị, ganh ghét với cha nuôi. Sau đó, Lữ Bố tìm gặp Điêu Thuyền và trách hờn nàng là… ‘‘gái hai chồng làm rối loạn gia phong’’!

‘‘Nàng Bế Nguyệt’’ đã không nệ dáng ngọc mày hoa, xem nhẹ tiếng đời dị nghị, quyết lấy trâm cài làm lợi khí để góp phần gìn giữ cho giang sơn nhà Hán thoát khỏi rơi vào tay của cha con lũ gian tặc phản thần.

Tiếng thơm lưu đến ngàn sau…

(Nguồn từ internet).

      Nguyên Bông.

Bạn cũng có thể thích...