Trên Vùng Ăn Năn

(…đau thương này ta biết ngỏ cùng ai…)

Thế là hết! Khi cạn tàu ráo mán.
Bao gió tanh mưa máu phụt vào nhau.
Bảo vô tình, nhưng hững hờ súng đạn.
Từ thương vong đến dang dở chuyến tàu.

Thế là hết! Nước mắt dù đã cạn.
Đáy linh hồn còn đọng vũng tang thương.
Làm Văn Học cho đời chút ánh sáng.
Nào ngờ đâu chữ nghĩa quá tầm thường!

Thế là hết! Thôi cứ xem định mệnh.
Đã an bài cho tất cả niềm tin.
Kể từ ngày bắt đầu phát súng lệnh.
Đem tâm tư chằm bẳm rải bẫy, mìn.

Thế là hết! Mình hơn gì Quốc Nội?
Cắn nát từng con chữ ngậm ngùi thay!
Đứa chiến thắng và có thằng phản bội.
Thu dọn chiến trường một đám ma chay.

Thế là hết! Đạn lên nòng khao khát.
Chờ bóp cò thoả mãn tính kiêu căng.
Mấy ai biết dòng sông xưa bát ngát?
Chảy về xuôi không một chút thù hằn.

Thế là hết! Cõi ta bà nham hiểm.
Trang bị điêu ngoa làm vũ khí giết người.
Khi tự ái là hồi chuông đã điểm.
Lồng lộn lên như dã thú, đười ươi.

Thế là hết! Ngọn gió nào đưa đẩy.
Thành quân thù thề không đội trời chung.
Mắt vẫn mở mà võng mô chẳng thấy.
Thèm ngu ngơ trước bão lửa bập bùng.

Thế là hết! Lòng người là hải đảo.
Sống cô đơn chờ từng ngọn thủy triều.
Đầy nhân nghĩa chấn động lòng lương hảo.
Nhìn đại dương hút mắt cõi đăm chiêu.

Thế là hết! mãi đầu tư thù hận.
Sẽ đến đâu khi trời ngã về chiều?
Sống hải ngoại tâm tư còn lận đận.
Chốt vô tình làm khánh kiệt tin yêu.

Thế là hết! Chỉ còn lại tiếc nuối.
Khi yêu thương đã vụt khỏi tầm tay.
Sống cô độc có gì hơn: Buồn tủi!
Một sát na thấy đã vụt qua mày.

Thế là hết! Bãi chiến trường rực lửa.
Đau thương này âm ỉ xé linh hồn.
Muốn được khóc cho vơi đi chan chứa.
Bạn với thù cùng một nấm mộ chôn.

Nguyễn Thế Giác

Bạn cũng có thể thích...