TIẾNG GIÓ

Ào ào gió thổi tiếng kêu rờn rợn
Gió kéo về làm nghiêng ngả hàng cây
Trời vẫn quang, mây vẫn tạnh đó thay
Mà sao gió nổi lên cơn cuồng nộ
Có lẽ nào gió cùng chung cảnh ngộ
Mối hận lòng mà gió đã cuồng điên
Từ nơi xa cuồn cuộn tới đất liền
Dường đau đớn nói lời chi thảm thiết
Nghe tiếng gió như tỏ lời tống biệt
Gió thảm sầu thương khóc cảnh chia ly
Ngày Ba Mươi Tháng Tư gợi phân kỳ
Người oan ức đã biến thành tượng đá!
Tiếng gió khóc thay tiếng lòng lạnh giá
Giọng gió hờn làm động mối thương tâm
Chợt từ trong đôi mắt nứt quầng thâm
Người tượng đá rớt đôi giòng lệ ngọc .
 
Đình Duy Phương

Bạn cũng có thể thích...