THƯƠNG KIẾP GIÓ SƯƠNG

Các anh là những người hùng không tên tuổi,
Đã hiến cuộc đời cho sông núi quê hương.
Tuổi thanh xuân đã gởi trọn với chiến trường,
Để:..giành giử tự do về cho đất nước.

Vì thời cuộc mà nữa đời chiều xuôi ngược,
Trên vạn dậm đường khi tóc đã ngã sương.
Xa quê hương nhưng lòng mãi vấn vương,
Tình đất nước, tình quê hương bất diệt.

Buông tay súng là cả một trời hối tiếc,
Tiếc cho quê hương đã giã biệt tự do.
Tiếc cho người thân mất áo ấm cơm no,
Tiếc tạo hoá đã phụ lòng người sương gió.

Một bài thơ tặng anh… có tôi trong đó,
Thương những kiếp tầm đã, đang mãi nhả tơ.
Và cũng chẳng trách chi định mệnh bao giờ,
Mà còn hảnh diện với màu cờ sông núi.

Thân dẫu bé và cuộc đời dù ngắn ngủi,
Vẫn mơ hoài một ngày đất nước yên vui.
Để biển xanh thêm xanh thẳm với mầu trời,
Để núi mãi vươn cao với niềm mong đợi.

Để đói khổ tránh đường, ấm no đi tới,
Để tự do về gieo hạnh phúc nơi nơi.
Để cháu con ta hảnh diện với đất trời,
Dân tộc Việt bẻ gảy xiềng gông nô lệ.

LÝ BỬU LỘC

Bạn cũng có thể thích...