web analytics

THUỞ ẤY

Thuở ấy!… tôi thường trốn ngủ trưa,
Đong đưa chiếc võng giữa trưa hè.
Bóp còi inh ỏi …vờ: xe tải,
Rước khách bằng tiền “bông trái me”.

Thuở ấy!…em là “em lối xóm”,
Là khách xe tôi giửa nắng hè.
Bông me em nhặt thay tiền trả,
Kỳ kèo, thêm bớt…để lên xe.

Trường học,… em làm cô giáo nhỏ,
Tôi pha mực tím,…trái mồng tơi.
Lắm lem quần áo vì mực đổ,
Em đã dỗi hờn bảo: “nghỉ chơi”.

Thuở ấy!…gió reo với tuổi thơ,
Trăng thanh ấp ủ tuổi dại khờ.
Em chưa biết đọc,…làm cô giáo,
Tôi đưa chiếc võng,…bảo: “xe thơ”.

Thuở ấy!…bông me chửa biết sầu,
Mồng tơi mực tím …chửa thành câu.
Mưa đêm,…chưa đủ lòng xao xuyến,
Phượng vĩ,…chửa thêm nắng hạ sầu.

Thuở ấy!…diều bay…bay tận mây,
Mắt nai xanh thắm, thẳm thơ ngây.
Hái chùm hoa dại làm vương miệng,
Tôi: “lính rước nàng bởi kiệu tay”.

TUỔI THƠ TÔI MÃI MANG THEO,
BAO NHIÊU KỶ NIỆM XỨ NGHÈO QUÊ HƯƠNG !

LÝ BỬU LỘC

Bạn cũng có thể thích...