Sẽ có lúc em không làm thơ nữa

Sẽ có lúc em không làm thơ nữa
Ngày đó buồn, thơ buồn lắm hay không?
Không đâu anh, thơ không thể biết buồn
Chỉ có em là buồn hiu buồn hắt

Nếu một ngày hồn thơ em lịm tắt
Em biết phải làm gì… khuất lấp tháng ngày qua?
Ngày một già và trái tim lạnh giá
Dẫu chẳng mong, ngày đó sẽ không xa

Mất mát, khổ đau.. thời gian mờ xóa
Sung sướng, hạnh phúc rồi cũng nhạt nhòa
Còn lại gì, còn lại tình ta?
Những bài thơ với em còn quý giá?

Hãy tỉnh ngộ vì cuộc đời nghiệt ngã
Sẽ có ngày ta vĩnh viễn ra đi
Rời bỏ chốn trần ai đầy khổ ải
Bao muộn phiền theo gió cuốn, mây bay

Sẽ có lúc em chẳng thể làm thơ
Hết lãng mạn, không còn mơ mộng nữa
Hết tôn sùng một tình yêu tàn rữa
Thế cho nên em sống chẳng ơ thờ

Quách Như Nguyệt

_________________________________________

Bạn cũng có thể thích...