web analytics

Nói Cùng Anh

Em viết lời này cho anh,
Dẫu có muộn màng
Vẫn là lời chân thật.
Ngày tháng qua mau
Đời sống không là bờ xôi ruộng mật.
Mình đã cùng nhau chia sẻ những buồn vui.
Chúng mình đến với nhau
Lúc tóc xanh, mắt ngời hy vọng
Rồi mệnh người,
Phù trầm theo mệnh nước nổi trôi.
Qua mấy phong ba,
Qua ngàn dâu bể.
Vẫn bên nhau lên thác, xuống ghềnh.
Chia với nhau bao cơ cực đời thường.
Vui từng phút theo bước chân con trẻ.
Khi đầu hiên nắng xế,
Bếp lửa vui sau một ngày vất vả, đi về.

Nhiều năm qua, đôi mái đầu sương điểm,
Đôi mắt vui nay đã kém tinh tường.
Những chiều vàng lắng nghe tiếng chuông buông,
Lòng ta vẫn xôn xao niềm nhớ.
Về quê xa, về dòng sông tuổi nhỏ.
Mong một lần thăm lại bến bờ xưa…

Khi nước mất nhà tan,
Anh đã trong cùm gông
Nơi rừng sâu núi thẳm,
Tưởng không có ngày về…
Giờ quãng đời còn lại,
Lặng từng chiều nghe nhịp bước thời gian…

Này anh, đừng buồn, đừng tiếc,
Chúng ta gắng làm tròn phận mình
Đưa các con thấy ánh bình minh
Chúng sẽ sống yên lành,
Được học hành, an toàn ổn định…

Trời bây giờ,
Xuân hè đến giá lạnh đã qua
Sân nhà vẫn mượt xanh màu cỏ.
Xin anh hãy cùng em ra đầu ngõ.
Ta đi chầm chậm bên nhau
Trong nắng sớm, chiều tà.
Cùng lặng ngắm hoàng hôn xa.
Yên lòng về cháu con,
Như đã vẹn tròn, một đời ân nghĩa…

UYÊN THÚY LÂM
(Viết đến Anh Ong Mộc Quang)

Bạn cũng có thể thích...