Ngọn Nến Tắt Rồi

 (Nhớ Bác Phạm Thiện)

Nhạt nhoà chữ nghĩa theo mây khói,
Bạc mệnh cung sầu khóc bể dâu.
Một kiếp rong chơi tình chửa cạn,
Đầy vơi ngàn chén hẹn mùa ngâu.
 
Thanh xưa trầm tưởng hồn theo vết
Ngọc vỡ – hoa rơi – máu chảy loang?
Hạc trắng bay rồi thi khách biệt,
Tiếng vàng đọng lại hạ cầm tan.
 
Mây trôi lãng đãng miền biên giới,
Quên chuyện phù sinh, bỏ đục trong.
Mênh mông theo gió du Đông Hải,
Tắt rồi ngọn nến lạnh hư không.

Tạo Ân

Bạn cũng có thể thích...