Nàng Là Hoàng Hậu của Lòng Ta

Ta khen em lộng lẫy vô cùng.
Như nàng Tiên Nữ chốn Vương Cung.
Bệ rồng Vua cúi hôn Hoàng Hậu.
Ôm ấp giai nhân quên Cửu Trùng.

Nàng nhẹ gót hài quyện áng mây.
Thướt tha dáng liễu sánh vai gầy.
Vóc nàng ngọc chuốt xinh hơn mộng.
Đến cả trần gian cũng ngất ngây.

Ta siết vòng tay sợ mất em.
Vuốt ve từng sợi… nắng hong mềm.
Chao ơi! Tiên tục vờn hư ảo.
Muốn lột trần luôn cả áo xiêm.

Khẽ gọi nàng Xuân của Trẫm ơi!
Yêu nàng nhung nhớ muốn mòn hơi.
Mỗi năm cất bước rời dương thế.
Để lại trong ta nét ngậm ngùi.

Xuân vẫn là Xuân của thế gian.
Biết bao mặc khách cảm thương nàng.
Ta ngây ngất mãi vì nhan sắc.
Như ngày vũ trụ đón thiều quang.

Óng ả cành sương nắng chuốt hồng.
Mềm hơn tơ lụa dãi bên song,
Chờ Xuân… qua suốt mùa Đông Chí.
Nàng ngự thế gian đỡ buốt lòng.

Xuân nghiễm nhiên Hoàng Hậu của ta.
Nàng về trong chiếc áo kiêu sa.
Run… run nắng gọi bình minh dậy.
Nhìn thấu chân mây dáng ngọc ngà.

Bạn cũng có thể thích...