web analytics

LÍNH NGHĨ GÌ ?


Từ ấy!…tôi thành: “anh lính trẻ!”,
Quên nghề tài-xế: “lái võng -xe!”.
Còn cô bạn nhỏ nhà bên cạnh,
Quên mất vụ tiền: “bông-trái-me”.

Mỗi dạo tôi về dăm hôm phép,
Em hay nũng-nịu bảo: ghé nhà.
Cô bé: dỗi hờn…nên duyên lạ,
Mềm lòng “chú-lính” trận phương xa.

Nhà em! tôi đến: “vui như tết!”,
Mẹ đã bày cơm: “đãi lính-rừng!”.
Em thì giả bộ: “Y như hệt!”,
“Chú-lính” đến thăm,…chẳng chút mừng.

Lúc ấy môi cười xinh như mộng,
Bước sáo tung-tăng giữa cuộc đời.
Năm, ba ngày phép… trôi nhanh quá!
Ngậm ngùi!…em tiễn: dấu lệ rơi!

Tôi trở lại rừng, bên chiến trận,
Em mài kinh-sử, đợi khoa thi.
Hậu-phương, tiền-tuyến xa-xôi quá!
Thư đến, thư đi phải hạn kỳ.

Rồi lại vui vầy khi có phép,
Rồi buồn man mác lúc chia ly.
Quê-huơng ngày ấy:…mây bàng-bạc,
Chẳng biết lúc nào:…khóc biệt-ly?

Tình em! tôi gói trong tình lính,
Nợ nước chửa xong lính nghĩ gì ?
Bây giờ vận nước…buồn ly-biệt,
Nửa quả địa-cầu…một chuyến đi.

Hơn nửa cuộc đời còn lang-bạt!
Tóc đã điểm sương, lính nghĩ gì ?
Nợ nước, tình nhà chưa trọn vẹn,
Lòng sầu!…mơ lại áo: “Trây-di”.

LÝ BỮU LỘC

Bạn cũng có thể thích...