Làn gió chiều

Bên dòng sông vắng chiều đơn
Thoảng nghe tiếng gió van lơn cuối trời
Buồn chi làn gió thương ơi ?
Phải chăng gió cũng sầu đời như ta

Quanh năm lăn lóc bến phà
Đêm sang gió có về nhà hay không ?
Ta giờ bước lẻ cô phòng
Mất rồi dấu ái hương nồng thuở xưa

Tình sa giông tố bão mưa
Như hồn chiếc lá đong đưa lìa cành
Giọt sầu dàn dụa quyện quanh
Bờ mi, khóe mắt..người đành lặng thinh ?

Còn đâu sóng mắt đoan trinh
Con đường lưu dấu chuyện tình đôi ta
Vầng trăng lộng lẫy ngọc ngà
Nắng se đôi bóng chỉ là một thôi

Còn đâu những bước rong chơi
Mây chiều nhẹ lướt..tiếng cười reo vang
Nụ hôn cháy bỏng nồng nàn
Dòng sông bến hẹn mơ màng gió trăng..

Chỉ trong một phút lỡ lầm
Chìm tan cõi mộng trăm năm chia lìa
Đêm buồn rơi rụng sao khuya
Một thân cô quạnh đi về lẻ loi

Giọt buồn giọt đắng quyện môi
Gió ơi tình đã phai phôi..xoay chiều
Dẫu yêu là khổ muôn điều
Trái tim rướm máu vẫn yêu một đời.

NCĐ

Bạn cũng có thể thích...