HUYỀN SỬ MỘT BÀI CA

(Xin chuyển đến Ca Nhạc Sĩ Việt Khang với lòng ngưỡng mộ)

Đêm se lạnh bước buồn nơi đất khách
Chợt bàng hòang nghe tiếng hát bi thương
Lời thương đau tỏ bày lòng yêu nước
Quên thân mình, níu giữ lấy Quê Hương!

Em là ai mà lòng đầy trắc ẩn?
Xóay vào tim chết điếng nẻo hồn riêng
Tiếng kêu than tuôn tràn nghìn tia máu
Thương những cảnh đời đói khổ triền miên

Em là ai làm tim người thổn thức?
Lời ca buồn vang vọng khắp muôn nơi
Những trái tim từng im lìm, hờ hững
Chợt bùng lên, tia lửa cao ngất Trời

Em là ai lời ca buồn ảo não?
Phơi bày chi những cảnh khổ đau lòng
Người quyền thế kẻ giàu sang lẩn tránh
đạn bom , máu dân nghèo chảy thành sông.

Em là ai làm bao người tỉnh thức?
Nhìn non sông, xâm lấn lệ trào dâng
Đường biên giới biến thành đường nhu nhược
Biển mất dần, ai giết chết ngư dân ?

Những cuộc đời đã tận cùng bí lối
Cả gia đình bốn mạng ngã lăn quay
Tội gì ư ? Sao “Ăn cắp cái chết” ?
Giải phóng đời , thóat khỏi cảnh đắng cay !

Cao cả thay những anh hùng tuổi trẻ
Yêu Quê Hương thương dân tộc lầm than
Việt Khang ơi, triệu triệu người ngưỡng mộ
HUYỀN SỬ CA sống mãi với thời gian…

MẶC-KHÁCH

Bạn cũng có thể thích...