HƯƠNG TÓC CÒN BAY

Khi em trở lại vườn xưa
Trái sầu đau ấy cũng vừa rụng rơi
Khổ đau giờ đã câm lời
Dù hương tóc cũ bên trời vẫn bay
Từ em chao nhẹ bàn tay
Anh ôm sợi gió, nhớ hoài cơn mưa
Yêu em đời mỏi tay chờ
Rồi em đi mất – tình ngơ ngác sầu
Vườn xưa lá đã thay màu
Nước dòng sông cũ bên cầu vẫn trôi.

NGUYỄN THIẾU NHẪN
(Viết lại theo trí nhớ)

Bạn cũng có thể thích...