Hạnh Ngộ

lũ chúng ta, quá nửa đời,
lớn khôn trong lửa đạn rồi xa quê
đắng cay, hận tủi ê chề
trăm muôn bão tố, tứ bề gian nan
vươn lên từ đống tro tàn
vun than lịm tắt nên than lửa hồng
bấy nhiêu năm, bỗng một lần,
tha phương đất khách trùng phùng bên nhau
mới gặp mặt, đã tâm đầu
quen nhau như thể quen nhau thưở nào
nụ cười, ánh mắt thân trao
tấm lòng chung, tỏa rạng, hào sảng bay
hạnh phúc nào hơn hạnh phúc nầy
con tim lưu lạc đong đầy thiết tha
tiễn nhau một chén quan hà
dù mai cách biệt vẫn là có nhau
 
Trang Châu


Hội Ngộ

Nguyễn Thế Giác

Kính anh Trang Châu,
Cho tôi mượn vận và chữ cuối trong bài thơ Hội Ngộ,
để diễn đạt tư tưởng mình.

Chúng mình giờ cũng cuối đời.
Lên công xuống tấn một thời! Mất quê.
Thẹn lòng chén đắng ê chề.
Vì đâu? Ta phải tứ bề nguy nan.
Nỗi đau Hạ đỏ điêu tàn.
Tình quê hồn nước hỗn mang lửa hồng.

***
Mấy thập niên được bao lần?
Hàn huyên, tâm sự, ân cần bên nhau.
Mặt mừng… tay bắt… tâm đầu…
Cành Nam chim Việt! Nhớ câu… thuở nào.*
Tủi thân đất khách buồn trao.
Nghe cơn buốt giá nghẹn ngào tuyết bay.
Trắng phau nhìn dải đất nầy.
Trái tim quê mẹ vun đầy thiết tha.
Làm trai nặng gánh sơn hà.
Chén ưu tư rót khề khà bên nhau.

*Hồ mã truy Bắc phong
Việt điểu sào Nam chi

Bạn cũng có thể thích...