GIÁNG SINH TRONG ĐỜI

Tôi biết Giáng Sinh!… từ khi chưa về đạo,
Vì nhà tôi cách xóm đạo chẳng bao xa.
Ngày hai buổi chuông nhà thờ cứ ngân nga,
Vọng theo gió… nên dần dà ra quen thuộc.

Tuy ngoại đạo nhưng vẫn đợi chờ ao ước,
Đêm Giáng Sinh để được đến viếng nhà thờ.
Vui bên đèn màu và hang đá nên thơ,
Nơi Chúa đến và bây giờ đời thưởng nhớ.

Tôi biết Giáng Sinh!… từ xa xưa muôn thuở,
Từ lúc ấu thơ, từ thuở học vở lòng.
Đêm Giáng Sinh là đêm đẹp của chờ mong,
Nhiều quà kẹo mà ông “No -ên” thương tặng.

Nhớ chuyện Giáng Sinh tuổi thơ vui , lành mạnh,
Phải vâng lời, phải ngũ sớm, phải học hành.
Thì tên mình mới có trong sổ điểm danh,
Nhiều việc tốt!… sẽ trở thành nhiều quà tặng.

Nhớ đôi giầy củ suốt năm nằm hiu quạnh,
Đêm Giáng Sinh cũng được lau rửa kỹ càng.
Đặt nhẹ nhàng trên giường ngủ thẳng hàng,
Với một miếng giấy nhỏ,…kể công, kể trạng.

Thời gian trôi qua tưởng đâu là quên lãng,
Chuyện Giáng Sinh lúc thơ trẻ ở quê mình.
Thế mà hôm nay khơi lại thấy giật mình,
Tất cả như mới đó!… Giáng Sinh ngày nọ.

Nên lòng nao nức y như còn bé nhỏ,
Và Giáng Sinh năm nay cũng muốn được quà.
Cũng kể công rằng trong những ngày tháng qua,
Lòng đã thắm!… thế nào là Tình Chúa.

Tháng năm dài…thân bôn ba nơi xứ lạ,
Xa quê hương đón lấy Tình Chúa làm nhà.
Đời dập vùi mới thấy Tình -Chúa bao la,
Giáng Sinh đến!… khơi lòng ta nguồn hạnh phúc.

LÝ BỬU LỘC

Bạn cũng có thể thích...