CÒN LẠI TÌNH EM

Ngày đến rồi đi – Trăng đầy rồi lại khuyết,
Bụi thời gian chưa phủi hết niềm đau.
Cứ ngỡ là : chỉ một thoáng chiêm bao,
Sao bóng tối vẫn phủ màu thăm thẳm.

Em yêu hỡi! Quê hương mình bất hạnh ,
Và nổi đau này trĩu nặng trong anh.
Ta cưới nhau vào cái thuở thanh xuân ,
Nay nhìn lại, tóc xanh giờ đã bạc.

Cảm ơn em – khối tình không phai nhạt,
Đời truân chuyên – Ta tưởng mất nhau rồi .
Cầm tay em – lòng vẫn thấy bồi hồi,
Tim ấm áp với cả trời hạnh phúc.

Ba mươi tháng Tư – Một ngày tủi nhục ,
Một ngày thôi – Lịch sử đã sang trang.
Súng cầm tay mà vẫn phải đầu hàng,
Buông vũ khí, nghe nát tan lồng ngực.

Nước mắt rơi – Bước chân dường kiệt sức ,
Triệu con người cơ cực kể từ nay.
Cửa ngục tù nhốt chặt vạn đời trai,
Đường vinh nhục – Chia hai bờ sống chết.

Xiềng xích, cùm gông ( kiếp ) lưu đày lê lết,
Đồng đội anh biết còn, mất những ai ?
Nhớ những ngày bên cạnh lỗ châu mai,
Đời binh ngũ chia nhau từng điếu thuốc.

Có những đêm trên địa đầu giá buốt,
Nhớ về em – Gối chiếc lạnh lùng thêm.
Cưới nhau rồi – hạnh phúc chỉ một đêm,
Thời chinh chiến – thiệt thòi em tôi quá.

Đường hành quân ghé thăm nhà vội vã,
Chút mặn nồng, như khách lạ qua đêm.
Biển Đông đầy – Tát cạn chỉ mình em,
Nuôi con lớn – Thay chồng trong thời chiến

Đến một ngày – Chốn sa trường im tiếng,
Đạn không rơi mà máu chảy trong tim.
Tưởng một ngày khi đất nước binh yên,
Anh về lại – Bên em vui hạnh phúc

Trời Việt Nam sẽ rực vàng hoa cúc,
Cùng lên tàu xuyên Việt – Viếng quê anh.
Đưa em về thăm lại lũy tre xanh,
Ở nơi đó – Có tuổi thơ anh lớn.

Và nơi đó – Có mưa chiều nắng sớm,
Có mẹ già mòn mỏi đợi chờ anh.
Đời nhiễu nhương nên khoảng cách mong manh ,
Ôm hận tủi, làm lữ hành viễn xứ.

Con đường về vời vợi…. mịt mù xa,
Trái yêu thương đầy ngọt đắng, phong ba.
Hoàng hôn đã ngậm ngùi trên vầng trán,
Em yêu ơi! Biển cạn vẫn còn nhau. /.

Mai Anh Smith
Houston 2/ 2/ 2008

Bạn cũng có thể thích...