web analytics

Chừng Nghe Dù Nở Trong Lòng Địch

Nguyễn Thế Giác

Khi tôi đương kim Chủ Tịch Hội Cựu Quân Nhân tại Houston và vùng Phụ Cận, đồng thời là Chủ Bút Nguyệt San Chiến Sĩ Tự Do, nghe tin Lý Tống bay về Việt Nam thả truyền đơn và bị bắn rơi tại Sài Gòn (1992). Chúng tôi cùng nhà báo Trương Sĩ Lương viết thơ cho hội Amnesty xin cứu xét cho một chiến sĩ miền Nam không ngừng tranh đấu cho lợi quyền dân tộc.
Cũng vì thương mến người hùng cô đơn, nên cảm xúc tột củng, viết lên tác phẩm này.

Lý Tống vẫy vùng cánh sắt
trên nền trời quê hương

Nhật Nguyệt dường như cũng hững hờ.
Lòng người Hải Ngoại tỉnh hay mơ?
Lá mùa Thu cũ còn nguyên nếp.
Xác chiếc tàu xưa rực ngọn cờ.
Một gánh can trường nồng chén rượu.
Nửa đời sự nghiệp lạnh hồn thơ.
Chừng nghe dù nở trong lòng địch.
Ánh thép vươn theo lớp bụi mờ.

Lớp bụi mờ dần bộ chiến y.
Hồn thiêng sông núi dõi người đi.
Đêm đong nước mắt mùa tao ngộ.
Ngày dạo quê hương khúc biệt ly.
Thắc thỏm gươm đàn giờ bái tổ.
Thẹn thùng áo mão buổi phân ly.
Chừng nghe dù nở trong lòng địch.
Ngớ ngẩn nhìn mây biết nói gì?

Biết nói gì đây loài Ó Đen?
Mày về phi đạo chửa lên đèn.
Ướp thân chim lẻ đôi bờ hận.
Ngập trái tim côi vạn chữ hèn.
Giây… phút… dễ vơi niềm khổ hận.
Tháng… năm… vẫn giữ nức mùi sen.
Chừng nghe dù nở trong lòng địch.
Ký ức bừng lên rộn điệu kèn.

Bạn cũng có thể thích...