BÀI HÀNH BỐN MƯƠI

Lỡ gánh đàn gươm tráng sĩ hề
Ngựa hồng mỏi vó gối chồn tê
Trăm năm giấc mộng đời đã lỡ
Một đi – tráng sĩ sẽ quay về.
Tứ thập ngũ niên tựa bóng câu
Đất khách lạnh lùng – hề tiêu dao
Câu thơ buổi sáng – ngùi thương cảm
Chén rượu chiều tà luống bể dâu.
Nhiệt huyết ̣đã tàn theo năm tháng
Áo cơm tiền gạo – hề thân hèn
Ngọng nghịu nói vài câu nhớ nước
Giấc ngủ cô đơn thương vợ hiền.
Kinh Kha một thuở qua sông Dịch
Lạnh lùng lau lách vọng nghìn thu
Tiếng ếch Tế Xương vào tịch mịch
Thiên hạ còn ai để đợi chờ?
Mắt bạc phàm phu – nó xây nghiệp bá
Ta- người Câu Tiễn – hề nuôi quốc thù
Áo cừu xứ tuyết – thương Tô Vũ
Nhớ nắng phương Nam – giận rợ Hồ.
Mười năm, rồi sé mười năm nữa
Ta đã làm chi cuộc đời ta?
Xứ Mỹ bỗng thương người Khổng Tử
Bốn mươi lăm tuổi vẫn không nhà.

Des Moines 1987
Lão Móc

Bạn cũng có thể thích...