BÃI CHIẾN CHIỀU XƯA – VĨNH BIỆT NGƯỜI LÍNH GIÀ

Anh nằm đó, tênh hênh ngày đỏ lửa?
Áng mây chiều bàng bạc chẳng thèm trôi!
Bạn bè đâu khi kiệt sức tàn hơi?
Đường sanh tử, mơ màng trong ngõ tối…

Đêm dần xuống, hoa trăng vờn muôn lối,
Chiến trường xưa lấp lánh ánh sao rơi.
Bao hạ trắng đến thu vàng qua vội,
Xác thân tàn quyện lấy mảnh tình si!…

Nghe trong gió tiếng cầu hồn tử sĩ,
Thoảng đâu đây hương tỏa khói nhang mời!
Chiều bảng lảng có còn chi để đợi,
Dương gian này, âm cảnh đó bao xa?…

Kia ngọn cỏ phai dần màu xanh lá,
Tiết đông về thêm buốt cả tim côi!
Bao khuya vắng giữa khung trời xa lạ,
Chỉ mình anh lặng lẽ ngắm trăng trôi?…

Nguyên Bông,
05-27-2013.


VĨNH BIỆT NGƯỜI LÍNH GIÀ
Họa Vận thơ cố thi sĩ Nguyên Bông

Anh nằm xuống qua rồi cơn binh lửa,
Sau bao năm lưu lạc tháng ngày trôi.
Sống hiên ngang cho tới lúc tắt hơi,
Về miền cực lạc thoát xa tăm tối.

Trải khốn khó quyết lòng không lạc lối,
Vĩnh biệt anh dòng suối lệ tuôn rơi.
Đường trần ai anh mau mau bước vội,
Mặc người đời ham ô trọc sân si.

Súng gãy rồi chiến binh thành kẻ sĩ,
Tránh thật xa danh vọng ảo gọi mời.
Huơng thơm tỏa không cần chi ngóng đợi,
Sống ngay lành bạn hữu chẳng lìa xa.

Cây xanh kia vẫn có ngày thay lá,
Lúc sinh thời anh sống chẳng đơn côi.
Nay bỏ đi về miền xa đất lạ,
Danh bất diệt mặc thời gian cứ trôi.

Nguyễn Hoành Linh
cẩn bái
NJ June 25, 2018


Bài Thơ BÃI CHIẾN TRƯỜNG XƯA( 05-27-2013)
Anh nằm xuống mỉm cười ngày lưả đỏ
Áng mây chiều đỏ máu ngậm nguì trôi
Bạn bè nhớ hãy bảo toàn chớ vội
Chuyện tử sinh số phận đã an bài

Đêm dần xuống ánh trăng buồn muôn lối
Chiến trường xưa ngấn lệ ánh sao rơi
Gió thu lạnh lá vàng rơi quá vội
Xác thân này dâng hiến cho quê tôi

Nghe trong gió chập chùng hồn tử sĩ
Giữ quê hương sông nuí đẹp sáng ngời
Chiều bảng lảng trầm hương nghi ngút khói
Anh hùng xưa nay vệ quốc muôn đời

Kià ngọn cỏ theo muà thay lá đổi
Tiết đông về rơi lá cũ khô thôi
Muà xuân đến lá xanh nghìn hoa nở
Cuộc sống này vẫn tươi đẹp em ơi

Vũ Quang Minh

Bạn cũng có thể thích...