BA MƯƠI NĂM

từ khoảng đời thơ ấu tôi lớn lên
đất nước chưa một ngày im tiếng súng
bom ru tôi ngủ
sách vở từng trang tôi đọc
mong tìm ra lấy nghĩa chiến tranh
đang rỉa mòn quê hương đổ nát

tôi lớn lên, hồn già đi trước tuổi
không nhìn thấy tương lai
như lòng mình mơ ước
như tất cả tin yêu
tôi gửi gắm cuộc đời

tôi đã nổi trôi xuôi ngược dòng đời
súng trên vai lòng mới rõ hận thù
bắn đã biết nhắm vào ai
những đêm hoả châu chong mắt
những ngày nắng lửa khô môi
tôi xin trí óc tôi từng phút tỏ ngời
để lương tâm không một lần trách hỏi:
chiến đấu làm gì, chiến đấu cho ai

một sáng mùa xuân
đôi miền phố thị
đỏ một màu cờ

có phải vì tôi
là kẻ hiện diện sau cùng
nên là người thua thiệt:
không nợ nần
cũng bị tước mất quê hương

tôi đứng bên trời Montréal
nhìn dòng sông Saint Laurent đông tuyết
không thấy màu phù sa sông Hồng, sông Nhị
nước không thơm mùi trái ngọt Đồng Nai
giọng hò nào cho tôi nhớ Hương Giang
ôi nỗi lo âu nay thành sự thật
khi một ngày bỏ nước ra đi

ba mươi năm
bỗng thấy cuộc đời làm thân Do Thái
tôi muốn quên nhưng lòng vẫn hỏi:
đất nước bây giờ đất nước của ai?

TRANG CHÂU

Bạn cũng có thể thích...