Trả Nợ

Ngửa tay xin trả nợ đời
Trăm năm đoạn gốc, hẹn lời kiếp sau
Gió cười xao xác bờ lau
Nghìn xưa mù thẳm, ngàn sau mịt mùng
Xoa tay vầng trán mông lung
Gẫm câu “Thiên địa vô cùng…” hụt hơi
Khoanh tay ngẩng mặt hỏi trời:
“Một thân tứ đại… muôn đời đủ không?”

Đặng Toản

Bạn cũng có thể thích...