web analytics

HỆ QUẢ GẦN 2 NĂM THƯƠNG CHIẾN MỸ – TRUNG 

(Từ 22-3-2018 đến tháng 9 -2019)

Lê Quốc

  Đốc sự Hành Chánh VNCH(*)

Cổ nhân có nói : Trời không hai mặt, đất không hai vua. Thời hiện đại, thiên hạ cũng cảm nhận được rằng  thế giới không thể có 2 siêu cường lãnh đạo.

Thế nhưng – thế kỷ 21- một siêu cuờng mới trổi dậy có một nền kinh tế đứng thứ hai, sau Hoa Kỳ và lăm le soán đoạt ngôi vị của đệ nhứt siêu cường hiện tại là Hoa Kỳ. Siêu cường mới chímh là Trung Quốc.  Thế là một trận chiến không thể tránh giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc: Trận chiến không súng đạn, không phi cơ tàng hình, không hỏa tiễn gắn đầu đạn nguyên tử, nhưng vô cùng khốc liệt, bao trùm khắp thế giới, từ Á Châu sang Âu Châu, Phi Châu, Trung Đông và Mỹ Châu, ảnh hưởng đến nồi cơm của thế giới và quyết định sự tồn vong của 2 Quốc Gia  Hoa Kỳ và Trung Cộng. Đó là trận chiến tranh mậu dịch long trời lỡ đất giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc hiện nay. Cuộc thương chiến để quân bình cán cân thương mãi chỉ là cái lý cớ để khởi động chiến tranh. Nhưng đó chỉ  là DIỆN. Đánh vào toàn bộ nền kinh tế Trung Quốc mới là ĐIỂM.  Trung Cộng âm thầm ra tay trước từ Mao (1949). Hoa Kỳ – Tổng Thống Donald John Trump quyết tâm ngăn chặn từ năm 2018. Trận chiến không thể tránh đã xảy ra  vì :             

*  Trung Cộng quyết liệt soán ngôi đệ nhứt siêu cường thống trị thế giới  – Hoa Kỳ quyết tâm ngăn chặn *

TRẬN CHIẾN MÔT MẤT MỘT CÒN : TRUNG CỘNG KHÔNG THỂ NGƯNG. HOA KỲ KHÔNG THỂ LÙI .  

bởi cái giá của sự thất bại của Trung Quốc là chiếc ngai vàng của Tập cận Bình, có thể kéo theo sự thay đổi cơ chế của chế độ CS và của Hoa Kỳ là sụp đổ ngôi vị đứng đầu thế giới với những hậu quả khủng khiếp của nó.  Nói như vậy, không phải là nói kiểu “ đao to búa lớn ” – Xin bình tâm xét thật kỷ nhưng sự kiên dươi đây :

 I.- TẠI SAO CÓ CUỘC THƯƠNG CHIẾN ?  Chiến tranh nào cũng có nguyên nhân . Nguyên nhân sâu xa là dòng máu xâm lăng và bành trướng của dòng Hán tộc. Nguyên nhân gần là sự xâm nhập gián điệp vào các cơ quan trọng yếu của Mỹ, những đại công ty, những xí nghiệp cao cấp của Mỹ, để len lõi vào đánh cắp các sở hữu trí tuệ, những kỹ thuật sản xuất – qua những triều đại CS kề từ Mao trạch Đông … đến Tập cân Bình là đại diện sau cùng  cho quyền lực và tham vọng nầy.           

       A.-Tham vọng “ đội đá vá trời ”của Tập cận Bình : Hung hăng, hiếu chiến, muốn ôm gọn quả đất trong lòng bàn tay – tham vọng ngút trời của Tập phát xuất từ :                       

                * Nòi Hán : Gốc là dân du mục Tây Di miền Tây Bắc Trung Hoa đi xâm chiếm đất đai, bành trướng và đồng hóa các bộ tộc vùng lưu vực sông Hoàng Hà, rồi lần xuống phía Bắc và Nam sông Dương Tử. Dòng máu xâm lăng và bành trướng nầy truyền qua nhiều đời  đến các triều đại CS : Mao, Đặng, Giang, Hồ và đến hậu duệ đới thứ 5 là Tâp cận Bình ( Xi – Jingping ).

                * Họ Tập lại được nung nấu tận tim gan,  tác phẩm “ Giấc Mộng Trung Hoa ( China Dream) của Lưu minh Phúc ( Liu ming Fu ) và bừng cháy trong lòng, ngọn lửa trổi dây  của Hồ an Cương- gs Đaị Học Thanh Hoa (Bắc Kinh).  Tập cận Bình : Năm 2012 : Được bầu làm TBT/ ĐCSTQ . Năm  2013 : TBT kiêm CT nước Trung Hoa.  Tập sửa đổi HP : nhiệm kỳ 2 lần 5 năm bị bãi bỏ, chỉ còn một nhiệm kỳ vĩnh viễn . Sự thay đổi nầy có nghĩa là  Họ Tập nắm quyền bính  trọn đời.  Tập cận Bình tóm thâu toàn bộ quyền lực trong tay, lên ngôi hoàng đế như vua chúa thời phong kiến.                  

                 * Năm 2017 . tại ĐHĐCSTQ  lần thứ 19 , Tập đọc một bài diễn văn 3000 từ, 26 lần nhắc  chữ siêu cường, dài 3 giờ 23 phút và quan trọng hơn hết là công khai ý đồ giấc mộng Trung Hoa : “ Sự phục hung vĩ đại của dân tộc Trung Hoa – giấc mơ lớn nhứt  trong thời kỳ cận đại – là trở thành siêu cường hàng đầu thế giới năm 2049 ”.    Nắm giữ một quyền lực nghiêng trời lệch đất, với một dự trữ ngoại hối đến 4 ngàn, 200 tỷ USD, họ Tâp –  đầu mang giấc mộng TH, tay trái mang sáng kiến OBOR, tay phải xách kế hoạch “ Made in China 2025 ”,lưng đeo túi đầy Đô la Mỹ – Tập cận Bình đi chinh phục thế giới.

– 2 –

B.- Quái Nhân Donald John Trump xuất hiện:  Một nhân vật kỳ quái, chưa có một ngày làm chính trị, ăn nói bạt mạng,  tự cao, ngông nghênh, kỳ thị, không chịu thua ai. Là một “ Độc Cô Cầu Bại ” trong truyện Kim Dung, là hiện thân của một đường lối chính trị phi truyền thống, phi chánh sách, nói là làm,  mà làm thành công. Giữa những cái  bừa bãi sôi nổi, báo TTDC chỉ trích, bươi móc, dập nát Trump như miếng giẻ rách, không một ngày yên ổn. Nhưng dưới cái  rối reng như mớ bòng bong đó, lại chôn giấu một  ngón võ công độc đáo là khó biết được Trump muốn gì, làm gì và một nền giáo dục gia đình hiếm có với  một tấm lòng yêu nước đáng  ngưỡng mộ.(Trump không hút thuốc,không xì ke ma túy, không cờ bạc, rượu chè, chỉ có chút mang tiếng về gái ăn bánh trả tiền ).                              

                  * Thời thế tạo anh hùng : Sai lầm chính sách của 7 trào Tổng Thống Hoa Kỳ đưa nước Mỹ vào tình trạng khốn đốn vì sự xâm nhập âm thầm gián điệp Tàu khắp 44 tiểu bang Hoa Kỳ.( Báo cáo của GĐ /FBI Christopher Wray tại QH Mỹ ngày 10-10- 2017 ). Quái nhân Trump xuất hiện như một vị cứu tinh nước Mỹ.  Trước nhứt là hạ gục 16 chính trị gia sừng sỏ nhứt của Đảng CH và đắc cử Tổng Thống thứ 45 của Hoa Kỳ với số phiếu Đại cử tri 334 so với 227 phiếu của bà Hillary Clinton.

                  * Trump đã thấy,  trước khi đắc cử : Tàu cộng xâm nhập nuớc Mỹ bằng quyền lực mềm, trong đó có sự xuất cảng ồ ạt sang Mỹ, làm thiệt hại không lồ kinh tế Mỹ. Trump xuất bản tác phẩm : “ Time to get tough”   ( Đến lúc phải cứng rắn” ( ngầm hiểu là cứng rắn với Tàu ) và “ Art of the Deal” ( Nghệ thuật đàm phán). Sách thuộc loại “Best seller” tại Amazon.

                  * Chọn vũ khí để chống xâm lược bằng quyền lực mềm, không phải là chuyện dễ làm.Không thể dùng quân sự để mang tiếng là xâm lăng – cũng không thể dùng gián điệp vì đã đi sau TQ 69 năm ( kề MTĐ 1949).   Sau cùng,  khi nghe trình bày của Robert Lighthizer – Đại diện thương mãi Hoa Kỳ – Tổng Thống Trump và ban tham mưu đồng ý đánh vào tử huyệt là tấn công vào sự xuất khẩu của TQ vào Mỹ bằng biện pháp “Áp thuế quan”(Tariff ) lên hàng hóa xuât khẩu. Toàn bộ nền kinh tế TQ dựa trên hàng xuất khẩu.Tấn công vào xuât khẩu là đánh vào toàn bộ nền kinh tế Trung Quốc.

II.- HỆ QUẢ CUỘC THƯƠNG CHIẾN : Thương chiến là một cuộc chiến gây thiệt hại cho đôi bên.Dân Mỹ sẽ trả bằng giá chi phí tiêu dùng gia tăng. Trung Quốc sẽ trả giá bằng nền kinh tế chao đảo, hoảng loạn,  suy sụp với tất cả hậu quả của nó ). Có thể phải trả bằng chiếc ngai vàng của họ Tập vì không hoàn thành được nhiệm vụ ĐCSTQ giao phó. Thử xét hệ quả cuộc thương chiến :

          A.- VỀ PHÍA TRUNG QUỐC : Nền kinh tế Trung Quốc hoàn toàn dựa trên xuất cảng.  Giàu có, mạnh lên – dự trữ ngoại hối đến 4, 200  tỷ USD là nhờ xuất siêu vào Hoa Kỳ. T.T Trump đánh thẳng vào  xuất siêu hàng hóa TQ sang Hoa Kỳ. Đánh vào mắc xích xuất khầu của TQ, sẽ kéo theo toàn bộ nền kinh tế TQ . Chiêu thức áp thuế quan vào xuất siêu hàng hóa của TQ vào Hoa Kỳ. đưa đến hệ quả gì ?    

     * Mô hình kinh tế : Mô hình kinh tế  không lành mạnh, thiếu đạo đức kinh doanh,  không dựa vào nội lực của mình mà hoàn toàn dựa vào sự vay mượn, đánh cắp sở  hữu trí tuê, bí mật thương mãi Hoa Kỳ  ( qua gián điệp cài đặt có hệ thống vào các công Ty lớn của Hoa Kỳ). Thí dụ : Một cellulaire bán sang Hoa Kỳ, TQ phải nhập cảng nhiều linh kiện, phần cứng, phần mềm và chip chiến lược của các Công Ty như Qualcom, Broadcom, Intel v.v . Vì phải đi đường tắt, ăn cắp phát minh, sáng chế nước khác mà không bao giờ trả tiền bản quyền như các nuớc văn minh khác. Chỉ cần một biến động nhỏ,  nền kinh tế TQ hiện nguyên hình “ Người khổng lồ có đôi chận đất sét”, nghĩa là có thể sụp đổ vì đôi chân đất sét không chịu nổi sức nặng của người khổng lồ như nhận xét của các kinh tế gia Tây Phương.      

     * Trump xuất chiêu : Đánh  áp thuế  với thuế suất 25% trên 34 tỷ, rồi 16 tỷ hàng hóa xuát cảng của TQ vào Hoa Kỳ. Sau đó là 200 tỷ, rồi 325 tỷ : Toàn bộ trị giá hàng hoá xuất cảng của TQ sang Hoa Kỳ năm 2018.Tuy nhiên, tại G.20 ở Osaka – bên lề hội nghị – Trump và Tập gặp nhau, mặc cả những bất đồng. Tập yêu  cầu Trump dở bỏ lệnh cấm các công Ty bán chip chiến lược cho Hua-Wei.( bởi Hua wei không mua được chip chiến luợc của  Qualcom, Broad com sẽ tê liệt, cellulaire 5G chỉ là mảnh sắt vụn…)  Đổi lại TQ sẽ mua số lớn nông phẩm, đậu nành thịt bò,heo v.v.. của Mỹ tại các tiểu bang ruột của Trump. Nhưng, tại G7 ở Biarritz Pháp – Tập bất ngờ lật lọng nuốt lời không mua nông phẩm như đã hứa. Trump nổi giận áp thêm5% cho 200 tỷ tức là 30% và 10% cho 325 tỷ. tưc là 35%. Trân thương chiến càng leo thang, càng căng thẳng không lối thoát.  Hệ quả rõ rệt với những bằng chứng cu thể :  

-3-

     * Thị trường chứng khoán TQ : màu đỏ rực như máu. 

     * GDP ( Gross Domestic Product ) sụt giảm từ 12,4% lần lượt tụt xuống còn 6,2% năm 2018 ( Theo Tổng cục thống kê TQ ). Thực tế còn thấp hơn nhiều . Tổ chức tham vấn “ Lombard Street Research” ở Anh thì GDP/ TQ 2014 chỉ ở mức 1,7% . 

     * Nền KT chao đảo, hoãng loạn, dân chúng ồ ạt mua vàng, mua đô la dự trữ, một tâm lý bất an lan tràn khắp mọi tầng lớp. Giới đại gia, giới nhà giàu tìm cách thoát thân mang tài sản và gia đình sang ngoại quốc, tạo ra 1 hiện tượng xuất huyết tư bản vô tiền khoán hậu, làm suy yếu rõ rệt nền tài chánh TQ.

      *  Bị áp thuế nặng, nhiều nhà máy ngưng sản xuất, đóng cửa, sa thải công  nhân,thất nghiệp gia tăng cao. nhiều công ty di dời sang nước khác.  

     * Chánh Phủ Tập cận Bình ra sức đối phó bằng nhiều biện pháp : bơm tiền vào cứu vãn Công Ty QD, tư doanh dưới sự kiêm soát của Nhà Nước, khuyến khích các cán bộ đầu tư vào TTCK v.v…Biện pháp kích cầu nầy làm núi nợ phình ra 303% GDP, bong bóng kinh tế có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. 

     *  Nhiều nghiên cứu khả tín cho biết : Có 20000 Công Ty ngoại quốc tạo ra 45 triệu việc làm, nay đã lần lượt rút hay chuẩn bị rút khỏi TQ.

     *  Làn sóng Công Ty ùn ùn rút  khỏi TQ : Apple dời sang Ấn Độ ( dĩ nhiên còn một chân tạiTQ) Samsung Elec. Sony, Toshiba, Sumitomo ( công nghiêp nặng) Kobe Stell ( thép)  Fox.com, Panasonic, Mark Spencer ( sx đồ chơi trẻ em) v.v ( Còn nhiều công ty khác không thể kể hết được).

Trung Quốc chịu thiệt hại nhiều mặt : Giá hàng tăng cao, sản xuất xuống, thất nghiệp tăng, xuất huyết tư bản, Công Ty ngoại quốc ùn ùn tháo chạy, dồng NDT mất giá, Núi nợ khổng lồ, chưa kể những bài tóán bên ngoài như Hồng Kong và Đài Loan,  bế tắc,  Tập và ban tham mưu thừa biết : Xí nghiệp tư doanh đóng góp tới 60% GDP.Trong khi xí nghiệp chủ đạo Quốc Doanh lại thua lỗ vì tham nhũng… Nhưng Tập không thể thả lõng cho tư nhân vì nguy hiểm cho chế độ. Do đó, khi bị Trump tấn công dồn dập bằng áp thuế, nền kinh tế Trung Quốc chao đảo, lung lay. Bong bóng kinh tế có nổ ra bất cứ lúc nào.

TRUNG QUỐC TRẢ ĐŨA 

Trump gia tăng cường độ áp thuế. Trong cơn bối rối,  Hoàng Đế Tập ngữa mặt lên trời thốt lên câu nói của Đô Dốc Châu Du thời Tam Quốc :“ Thiên sinh Du, hà sinh Lượng? ”( Trời sinh Du, sao còn sinh Lượng?) và ngay lúc nầy, Chủ Tịch Tập cũng gục đầu xuống đất  than rằng :“ Thiên sinh Tập, hà sinh Trump?” (Trời sinh Tập, sao còn sinh Trump ?) Là một hoàng đế quyền nghiêng thiên hạ, Tập cận Bình không thể làm thinh, bèn trả đũa – dù yếu ớt :                                  

1.- Ăn miếng trả miếng : Mỹ xuất khẩu sang TQ : 130 tỷ/năm. TQ xuất siêu sang Mỹ khoảng 550 tỷ/năm. Trump áp thuế tỷ 34 tỷ + 16 tỷ = 50 tỷ hàng TQ nhập vào Mỹ. Tập lập tức trả đũa 50 tỷ  hàng Mỹ nhập vào TQ.       Trump áp thuế 200 tỷ hàng TQ nhập khẩu . Tập hụt hơi, chỉ trả đũa được 80 tỷ ( 130 tỷ- 50 tỷ = 80 tỷ).Hết đạn để bắn, dưỡng khí để thở! Đành bắn đạn mã tử, đánh võ mồm ( Cảnh Sảng, Hoa xuân Oánh, Hoàn cầu TB đánh võ mồm).

 2.- Dù hết đạn, TQ dùng binh pháp Tôn Tử đánh vào mắc xích yếu nhất của Trump : Không mua đậu nành, thịt bò, thịt heo, bắp và các nông sản Mỹ tại các tiểu bang chủ yếu ủng hộ Trump trong cuộc bầu cử  2020. TQ  cùng với những phần tử cấp tiến XHCN, hy vọng ngăn chặn cử tri các tiểu bang nầy  bỏ phiếu cho Trump.                                     

3.- Họ Tập sử dụng bơm tiền để kích cầu các xí nghiệp QD, xí nghiệp tư doanh đầu tư vào các công ty hạ  tầng cơ sở, hạ lệnh cho các cán bộ bỏ tiền vào để cứu TTCK,                                                                                                                 

4.- Phá giá dồng NDT ( 3 lần trong 1 tuần). Tìm thị trường xuất khẩu thay thế thị trường Mỹ, có biện pháp kích thích thị trường nội địa.Không thành công vì không thị trường nào có khả năng thay thế thị trường Mỹ.

 5.- Trong khi 2 phái đoàn Mỹ -Trung thương thuyết đạt được thoả ước ( chưa ký) dài 130 trang,  trong đó họ Tập hứa mua nông sản Mỹ tại các tiểu bang do Trump chỉ định. Nhưng Tập lật lọng, phủ nhận mục  mua nông sản, để đổi lấy bỏ lệnh cấm bán “ Chip” cho Hua Wei, khiến Trump nổi  giận tăng thêm 5% trên 200 tỷ và 10% trên 325 tỷ hàng hoá TQ xuất khẩu sang Mỹ.  Cuộc thương chiến Mỹ Trung ngày càng leo thang quyết liệt. Các biện pháp trả đũa của Tập tỏ ra thụ động đỡ đòn, yếu ớt không mấy hiệu quả đối với nền Kinh Tế Hoa Kỳ.                                                   

VÀI NGÓN VÕ CÓ THỂ GÂY KHÓ KHĂN CHO MỸ

 (1) Không mua nông sản Mỹ : đậu nành, bắp, thịt bò, thịt heo  tại các tiểu bang Indiana, Visconsin, Illinois Ohio, N.Carolina là những tiểu bang da trắng ít học, ủng hộ triệt để Ông Trump. Bị thiệt hại nặng về thu nhập có thể có ảnh hưởng đến cuộc bầu cử 2020 – dù được trợ cấp 12 tỷ và 16 tỷ cho các nông dân các tiểu bang trên.                                        

(2) Ngưng bán đất hiếm ( hỗn hợp 17 chất kim loại ) cho Mỹ, hy vọng làm tê liệt công Ty sản xuất sản phẩm công nghệ cao cấp. Đòn nầy đã bị Hoa Kỳ hóa giải.                                                                                                                                            

(3) Lobby tại QH/HK, vận động chính trị gia DC cấp tiến thiên tả, tại các hội đoàn Hoa Kiều tại Mỹ, các tổ chức từ thiện thân TQ, để vận động cho Ứng cử viên T.Thống Dân Chủ thắng cuộc bầu cử 2020.

        B.- VỀ PHÍA MỸ .-   Mỹ chủ động nên ở thế thượng Phong. Trung Quốc thụ động nên ở thế hạ phong. Mỹ tấn công hay hòa hoãn tùy nhu cầu . Trung Quốc chỉ đỡ đòn, hụt hơi, bối rối…

* Nền kinh tế Mỹ có Tổng sản lượng GDP từ 22 đến 24 ngàn  tỷ một năm, lại đứng vững trên đôi chân  bằng bê ton, cốt sắt của mình nên vững vàng, không chao đảo.                                                                                                                             

* GDP tăng trưởng đều đặn từ 2009 đến 2018 : 2017 = 3.9% . 2018, quý I và II = 4,2% . ( con số nầy có thể thay đổi chút ít tùy theo các cuộc nghiên cứu, nhưng nhìn toàn diện là GDP thật sự tăng và nền KT tế Hoa Kỳ dứng vững.

* Thất nghiệp xuống thấp : Năm 2018, quý I & II=3,7%. Tháng 9-2019 : 3,5% thấp nhứt từ 60 năm qua.    

* Việc làm tăng trưởng liên tục, chỉ giảm nhẹ trong tháng 8/ năm 2019 chỉ co 164,000 viêc làm so với cùng thời năm trước là 222,000. Nhưng không ảnh hưởng nhiều đến chỉ số thất nghiệp 3,5% (Tháng 9 – 2019).                                      

* Trump đã trù liệu từ khi lên cầm quyền : Giảm thuế Lợi tức cho các Công Ty đang giấu lợi nhuận tại ngoại quốc từ 35% xuống tới 21%. Một số lớn công ty đem vốn về đầu tư, tạo thêm công ăn việc làm tại Mỹ như Apple, Samsung, Ford, Chrysler, Panasonic v.v… Một số vẫn chưn trong chưn ngoài. Trump còn giảm thuế cho tư nhân năm 2917 để bù đấp vào khoản gia tăng chi phí tiêu dùng khi Trump áp thuế lên hàng nhập khẩu của Trung Quốc.              

Ai bảo rằng Trump lãnh đạo vô chánh sách ?

MỘT CÂU HỎI CẦN ĐƯỢC TRẢ LỜI MINH BẠCH 

Ai là người phải trả phần áp thuế  lên hàng hoá Trung Quốc nhập siêu vào Mỹ ? 

Trả lời : Người tiêu thụ Mỹ trả.  Người dân Trung Quốc  trả bằng sự tăng giá hàng hóa nội địa và của sự suy giảm kinh tế toàn diện giáng trên đầu của dân nghèo TQ.  Cụ thể hơn, theo nhà bình luận Leonid Bershidsky của đài Bloomberg : “ Hàng tiêu dùng nhập khẩu ( NK) từ TQ sẽ tăng giá. Người tiêu thụ Mỹ sẽ phải trả giá đắt hơn một chút nhưng không quá đắt, trong khi người Lao Động Mỹ có thể được hưởng lợi từ cuộc chiến. 200 tỷ hàng nhập của TQ chỉ chiếm 1,68% chỉ số tiêu dùng, nên đòn áp thuế  của Trump chỉ khiến cho tỷ lệ lạm phát tăng thêm O,5% ( không đáng kể ) nhưng nó tạo động lực tăng vệc làm ở thị trường lao động Mỹ ” .   

Theo John Ross trên XinHua thì mỗi hộ gia đình người dân Mỹ phải chi tiêu thê m 850 $USD/năm.  Ngân Hàng Liên Bang New York ước tính mỗi hộ gia đình Mỹ phải tăng chi phí thêm 801$ USD/ năm.  Theo tổ chức tư vấn Trade Partner ship world wide tại Anh thì mỗi hộ gia đình Mỹ phải trả 2294$ USD/năm.    

Tuy nhiên – nếu xét kỷ thì không phải hộ nào cũng mua hàng TQ. Và nếu hàng TQ bị áp thuế 25% thì có thể bằng giá hàng sx tại Mỹ ( Chưa thấy có nghiên cứu nào v/v nầy),. Như vậy người Mỹ quay lại xài hàng Mỹ – tốt và bên chắc hơn hàng TQ. Hon thế nữa, các nhà Nhập cảng Mỹ có thể điều chỉnh giá bán thấp hơn để giữ thị phần của mình.

Còn nếu mỗi hộ gia đình phải trả  850$USD hay 2294 $ USD – cái giá nầy cũng nhẹ hơn nhiều so với cái giá khi bị Trung Quốc  xâm lăng, với sự tiếp tay của TTDC, chính trị gia bán nước,  nước Mỹ mất về tay Tàu Cộng.                                                                                                                   

 VÀI CHIÊU THỨC CỦA TRUMP TRONG CUỘC THƯƠNG CHIẾN

Dưới lớp vỏ ồn ào, ăn nói bạt mạng, thay đổi bất thường, sáng thế nầy, chiều thế khác, che giấu một bản lãnh độc đáo khó lường là không ai biết thực sự Trump muốn gì, làm gì ? Hôm trước là bạn hôm sau là thù. Hôm trước được tiếp rước như một vị Hoàng Đế tại cung điện Tử cẩm Thành và ôm nhau hôn thắm thiết Tập cận Bình.  Hôm sau, tuyên bố là đối thủ chiến luợc không đội trời chung ( tại Hội Nghị APEC – Đà Nẳng VN). Đang tiếp Tập tại nhà nghỉ dưỡng  Ma-ra-Lago, bất thần  ra lệnh bắn 26 hoả tiễn Tomahawk vào sào huyệt bọn IS. Tập rất khó chịu…                              

1.- Đàm phán thì luôn giữ thế thượng phong, tạo cho đối phương chạy lại xin thương thuyết với mình.                               

2.- Trump rất “Lì ” !. T.T Thiệu ngày xưa cũng “Lì ” ! Làm chánh trị thì phải Lì . Quả thật Ông Thiệu “Lì” .Ông Trump còn “ Lì”  hơn Ô. Thiệu nhiểu…Trump bị phe Dân Chủ, truyền thông thổ tả dập tan nát như miếng giẻ rách. Trump vẫn bình tỉnh, xem như chẳng có gì xảy ra. Tại G20 và G7 – Trump thuyết phục được Nhựt và Đài Loan đồng ý mua giúp  nông sản của Mỹ.  Phi Trump, ít ai làm được. Trump bất thần tung thêm miếng võ bất ngờ :    

3.- Trump đòi Tập phải trả món nợ lớn lao từ đời Thanh (108 năm trước): Trái phiếu do dân Mỹ mua giúp nhà Thanh để thiết lập đường hỏa xa từ Hán Khẩu tới Tứ Xuyên,  trị giá gồm tiền vốn và lời gom lại hơn một ngàn tỷ $ USD. Trump viện dẫn luật công pháp quốc tế, chánh phủ sau phải chịu trách nhiệm về các món nợ của CP tiền nhiệm. Và Trump đã đi gặp các thành viên Quỹ Trái Phiếu Hoa Kỳ ( American Bondholder foundation ) để tìm đầy đủ bằng chứng đòi TCB phải trả món nợ nầy. Trên bàn thương thuyết Trump đã có trái phiếu có chữ ký của vuơng triều Mãn Thanh. Trong khi TCB bối rối chưa biết giải quyết ra sao… thì :         

 4.-  Trump giáng tiếp  một đòn khác hung hiểm  hơn : Ra lệnh các công Ty Mỹ hãy rời Trung Quốc trở về Mỹ hoặc sang xứ khác. Một làn sóng tranh cãi ồn ào nổi lên : Hành pháp không có quyền bắt buộc các công ty tư nhân  ngưng hoạt động trở về Mỹ hay di dời sang xứ khác… Trump quát to lên : Các ông hãy im mồm đi. Không có gì là vi hiến cả – Tôi có trong tay luật “ National Emergency Economic Act…” ban hành năm 1977. ( Luật khẩn cấp về kinh tế ). Đạo luật cho phép T,Thống tuyên bố là có đe dọa bất thường và nghiêm trọng cho nền ANQG, NGOẠI GIAO và KINH TẾ. Sau khi tuyên bố, Tổng Thống có quyền ngăn cấm việc giao dịch và phong tỏa tài sản, để đối phó với mối nguy đó. Hoa Kỳ đã 30 lần áp dụng luật nầy.

Chưa biết Trump còn giáng xuống đòn nào nữa trong cuộc thương chiến ? Như đã nói ở trên – đây là cuộc chiến một mất một còn. Phải có kẽ thắng, người bại. Mọi sự hoà hoãn, ngưng chiến chỉ là  tạm thời vì nhu cầu ở một thời điểm nào đó. Trump cần hòa hoãn vì nhu cầu ổn định cử tri cho cuộc bầu cử 2020. Tập cần nghỉ ngơi, để tìm sách luợc đối phó với Trump và giải quyết các bài toán sinh tử nhu Hồng Kông và Đài Loan, vấn đề nội bộ cũng không kém quan trọng cho chiếc ngai vàng của họ Tập.

Trong thời gian gần 2 năm qua – hệ quả cuộc thương chiến cho thấy : Trung Quốc phải đối diện với những chao đảo  hoãng loạn, suy thoái kinh tế – dù chưa đến khủng hoảng- nhưng cũng ảnh hưởng nghiêm trọng về mặt chính trị.Hơn thế – một vành đai, một con đường bị phản đối khắp nơi, cả trong nội bộ lẫn ngoài thực tế. Giấc mộng Trung Hoa cơ hồ như khó thực hiện, giấc mơ làm đệ nhứt siêu cường lãnh đạo thế giới chỉ là một giấc mơ muôn đời trong tim óc của các lãnh tụ Hán tộc.           

Phía Mỹ – tuy vững chắc về kinh tế, công ăn việc làm tăng, tỷ lệ thất nghiệp giảm,  đà tăng trưởng GDP vẫn giữ chỉ số khả quan… Tuy nhiên vẫn có những khó khăn về sự trả thu dai dẳng của phe Dân Chủ, của TT/ DC tìm mọi cách đánh phá , đàn hặc, để truất phế Ông Trump, lại còn còn chủ trương – với sự hổ trợ Trung Cộng  – đem XHCN tròng lên đầu dân Mỹ. Lại còn có sự chia rẻ trong dân chúng về nạn kỳ thị, di dân, nạn súng ống tự do, nạn chủ trương da trắng thượng đẳng,v.v… Tất cả đã tạo nên hình ảnh một nước Mỹ lu mờ, chia rẻ và suy yếu… Trump một mình xông pha nơi chính trường như một Triệu tử Long trong trận “ Dương Dương Trường Bản”. Người Mỹ chân chính yêu nuớc chắc chắc đã nhìn thấy rõ Ai là kẽ phá hoại nền Dân Chủ Mỹ, Ai là kẽ xây dựng ? Xin ơn trên phù hộ cho những người yêu nuớc.

Vài khuyết điểm trong chánh sách ngoại giao :  Ông Trump không phải là thần thánh, cũng không phải là nhà chính trị, quân sự xuất chúng, siêu quần. Gần đây, ông vấp phải một sai lầm nghiêm trọng : Rút quân Mỹ khỏi Syria, bỏ rơi  lực lượng người Kurd, sa thải một cách phủ phàng  một vị Tướng TQLC tài ba James Mattis vì không đồng ý với Ông việc rút quân. Chính sách đối ngoại của Mỹ xưa nay  là “ thay ngựa giữa dòng, đem con bỏ chợ ”,  khi cần . Trung Hoa dân Quốc  Tưởng giới Thạch, Việt Nam Cọng Hòa là những thí dụ lịch sử không thể chối cãi được. Nhưng tất cả những thành công hay thất bại, những ưu hay nhược điểm của ông Trump – đều phát xuất từ lòng yêu nước . Và thế giới lúc nào cũng e ngại Mỹ nhưng không thể không có Mỹ trong chánh sách ngoại giao của mình./.

Ghi chú : ( * ) Bất đắc dĩ phải ghi nghề nghiệp thời VNCH, vì đã nhiều lần có người mạo danh Lê Quốc đem gán ghép cho người khác, rồi đem phổ biến khắp trên mạng khiến nhiều người lầm tưởng là bài viết không phải do chính Lê Quốc ( Đốc Sự Hành Chánh/ VNCH) là tác giả.  Xin độc giả thông cảm cho viêc bất đắc dĩ nầy. Kính cáo. Lê Quốc.                                                                                       

                      

                                                                                                                                                 

Bạn cũng có thể thích...