web analytics

Chiều Rơi Toàn Dấu Hỏi ??

Chiều rơi trên phố nhỏ Thầm dệt khúc thơ này Gió hòa chung nét bút Nối hai trời “Đông-Tây” Giờ anh làm gì nhỉ? Có tưởng nghĩ đến em? Có cuồng si, hôn ảnh? Nỗi nhớ phủ dầy thêm? Tình hai phương nghìn dặm Tình điên dại không anh? Trí […]

Tiếp tục đọc . . .

Làn gió chiều

Bên dòng sông vắng chiều đơn Thoảng nghe tiếng gió van lơn cuối trời Buồn chi làn gió thương ơi ? Phải chăng gió cũng sầu đời như ta Quanh năm lăn lóc bến phà Đêm sang gió có về nhà hay không ? Ta giờ bước lẻ cô phòng […]

Tiếp tục đọc . . .

HẠT GẠO TRẮNG NGẦN

Ghi chú: Đây là chuyện hư cấu. Nếu có trùng tên ai thì đó chỉ là sự trùng hợp ngẫn nhiên, ngoài ý muốn của tác giả. Xin thông cảm.   Kiêm Ái “Tiếc thay hạt gạo trắng ngần Đã vò nước đục lại vần lửa rơm”                                     Ca dao  […]

Tiếp tục đọc . . .

Hương Trời Sắc Nước – Tản Mạn

 Nhất Hùng Lời Tác Giả: Tôi viết bài “Hương Trời Sắc Nước” , nhiều bạn văn thích, có Ông chủ báo còn lấy bài, đăng vào số báo Xuân Mậu Tuất. Duy chỉ có một người bạn văn của tôi là Nhà Thơ Lãm Thúy nhắc nhở: “Lãm Thúy nghĩ, […]

Tiếp tục đọc . . .

TÁI CHIẾM CỔ THÀNH QUẢNG TRỊ

Nỗi buồn bao năm không rời ký ức, Ngàn vạn thương đau bạt núi cháy rừng. Biết bao mùa hè trở trăn thao thức, Miền Trung trơ gầy mắt lệ rưng rưng. Chiến dịch Xuân – Hè bảy hai gào thét, Chống quân bạo tàn phá nát quê hương. Quảng […]

Tiếp tục đọc . . .

CHUYỆN TÌNH NGƯỜI VƯỢT BIỂN MỒ CÔI

“Người ta vượt biển có đôi Còn tôi vượt biển mồ côi một mình.” (Ca dao mới) NGUYỄN THIẾU NHẪN Đây là câu chuyện bình thường của những đàn ông, đàn bà phải đem con qua biển Đông để tìm kiếm tự do cho mình và con cái. Họ là […]

Tiếp tục đọc . . .

Cô Nam Kỳ Đáng Yêu

TIỂU-THU Dọn xong mâm cơm, Cúc ló đầu ra cửa bếp: -Tùng, Hương ra ăn cơm tụi con. Anh Hưng, cơm xong rồi, tắt cái tivi em nhờ! Hai đứa nhỏ từ trong phòng chạy ùa ra ngồi vào bàn. Hưng tắt tivi, vừa đi vô bếp vừa lên giọng […]

Tiếp tục đọc . . .

TÔI VÀ HUẾ

Kiêm Ái. Tôi không phải người Huế, tôi người Quảng Trị lại “sinh ra trên gốc rạ” của một làng “chuyên trị làm ruộng” nên rất quê mùa, uống nước sông Ô Lâu, con sông ranh giới giữa Thừa Thiên và Quảng Trị, (đặc biệt giọng nói của làng tôi […]

Tiếp tục đọc . . .