BỨC TRANH QUÊ

Trự ốc lát phơi mình trong nắng ấm, Ả cua đồng mang nặng yếm đầy con. Viết về quê là thương nhớ ngập hồn, Nửa trái đất gởi nụ hôn về Mẹ! Trong thỏang mơ thấy lại ngày thơ trẻ, Da móc cời bởi dang nắng, dầm mưa. Những buổi […]

Tiếp tục đọc . . .

HẠT BỤI

Thêm mùa hè trôi qua, Tuổi mỗi ngày một già . Nhìn cây rừng thay lá, Cảnh “xế chiều” không xa. Đâu có chi là lạ, Ai ai cũng vậy mà . Tuổi gần kề “thất thập”, “Cổ lai hy” đợi ta. Tóc giờ đã trắng xoá! Mắt không kiếng […]

Tiếp tục đọc . . .

LỜI PHI KHANH

Hoàn cảnh Lịch sử: Năm 1407 Nguyễn Phi Khanh bị Trương Phụ bắt giải về Trung Quốc khi giặc Minh xâm lăng Việt Nam. Nguyễn Trãi khóc tiễn cha ra đến Ải Nam Quan. Năm đó Nguyễn Trải được 27 tuổi. Phi Khanh quay lại bảo con trai phải trở […]

Tiếp tục đọc . . .

MÀU NẮNG LỤA

Em hỏi tôi nắng lụa có màu gì? Tôi tìm nắng qua cành tre lả ngọn. Thân tre vút dáng cong mềm buổi sớm, Lá biếc xanh nắng óng ánh tươi vàng. Qua từng mùa ai đợi sắc thu sang, Người đi mãi chưa về qua chốn cũ. Có thương […]

Tiếp tục đọc . . .

Thắp Đời

Thắp đời trên ngực Mẹ Nở vàng hoa Mẫu Đơn Trăng soi vùng hổ phách Cháy trắng vào môi son Thắp đời lên phấn bảng Trưởng thành với lời kinh Đàn chim trời giăng cánh Mẹ nhìn con hữu tình Thắp đời theo rong ruổi Dục vó ngựa xông pha […]

Tiếp tục đọc . . .

Yêu Dấu Tan Theo

ta về ôm nỗi nhớ quên ôm ngày ngơ ngác, ôm đêm mù lòa ta về gõ cửa gọi ta hoang đường muôn thưở vẫn là tình yêu ta về hốt hoảng đăm chiêu nụ hôn còn nợ một chiều bên nhau ta về quên trước quên sau biết đâu […]

Tiếp tục đọc . . .